20/06/2025
Có lẽ với chúng ta, điều khó khăn và tiếc nuối nhất là phải nói “tạm biệt”. Nhưng trong bộ phim Winnie, gấu Pooh đã nói thế này “How lucky i am to have something that makes saying goodbye so hard” (Thật may mắn biết bao khi có những điều làm cho lời tạm biệt trở nên thật khó để cất nên). Và chúng ta đã có những điều ấy.
Trong căn phòng rộng lớn chật ních bàn ghế, 54 thiếu niên đã cùng nhau thêu dệt nên ước mơ của mình; vượt qua nhiều thử thách, chúng ta đã chọn cùng nhau cười hạnh phúc, cùng nhau khóc trong những ngày chẳng mấy như ý nguyện. Tất cả những xúc cảm của chúng ta, nơi ấy, được ghi lại thật sâu vào trong kí ức, tâm khảm mỗi người, tựa như dòng nước vừa dịu dàng vừa ấm nóng, đôi lúc lại cuộn trào ồ ạt.
Lần cuối được ngồi ở phòng học quen thuộc, chúng ta không ai nói “tạm biệt”, không một tiếng nức nở. Tiết học đó cứ trôi qua nhẹ nhàng như bao tiết học bình thường, nhưng có điều gì đó thật khác. Cảm giác như bước qua ngưỡng cửa đó, nhìn lại biển lớp, nhìn lại căn phòng trống không một bóng người, trong lòng sẽ dâng lên một chút gì nghẹn ngào, tiếc nuối khôn nguôi. Thì ra, chúng ta đã từng hết mình đến vậy, đã toả sáng đến vậy và có một hành trình tuyệt đẹp đến vậy.
Cầu cho các bạn học T6, những ngày sắp tới hãy luôn vững vàng, làm bài hết sức mình để không bõ công 12 năm dùi mài kinh sử. Chúc cho tất cả chúng ta trên chặng đường sắp tới sẽ luôn trải gấm hoa, sống một đời bình thường mà rực rỡ. Mong cho dáng vẻ tuổi 17 năm nào không bao giờ bị mất đi ở mỗi chúng ta, mong cho những hồi ức tươi đẹp của chúng ta sẽ dẫn bước ta trên muôn ngàn nẻo đường sau này. Tạm biệt!
_Từ một bạn học tuổi 18_