26/04/2026
Vết thương trên da cũng không đau bằng vết thương trong lòng...
Giờ mới ổn để tâm sự lại lại chuyện tối qua, lúc 17h mình đã chuẩn bị nghỉ dịch vụ rồi, rất mệt vì ngày chủ nhật rất đông mình đã cực kì đuối
Nhưng vì khách năn nỉ - khách tự cạo bé ở nhà đc 1 nửa, nhìn bộ lông nham nhở và khách năng nỉ quá 🥲
Nên mình tặc lưỡi nhận làm nốt dù đã quá giờ.
Mỗi lần nhận mèo cạo, câu cửa miệng của mình luôn là: "Bé có dữ không? Có cắn không?". Và đương nhiên, câu trả lời nhận được luôn là sự khẳng định bé hiền/ngoan lắm
Rồi mình tin tưởng và cái kết nhận được cú cắn "trời giáng" ngay bên eo và dãy dụa của bé.
Đau chứ, nhức chứ! Nhưng cái làm mình buồn nhất không phải là vết thương này.
Khi mình báo tình hình, thứ mình nhận lại không phải một câu hỏi thăm hay lời xin lỗi. Và đương nhiên sau đó cũng vậy ^^
Nhiều người hay hỏi sao mình lại ngại nhận mèo dữ?
Không phải mình chảnh, mình tự cao hay vì mình đông khách mà từ chối. Mà là vì khi gặp sự cố, mình hiếm khi nhận được một lời hỏi thăm hay sự cảm thông từ chủ nuôi.
Nhiều người coi việc Groomer bị cắn, bị cào là chuyện "hiển nhiên" phải chịu, như thể tiền công đã bao gồm cả việc "mua" luôn sự an toàn của tụi mình vậy???
Vết thương ngoài da rồi sẽ lành, nhưng sự vô tâm thì sẽ mãi còn ở đó, nên mong khách thông cảm về việc từ chối/trả về!