31/03/2025
[𝐑𝐄𝐂𝐀𝐏 𝐛𝐮𝐨̂̉𝐢 𝐜𝐡𝐢𝐚 𝐥𝐲] 𝐶ℎ𝑎̆̉𝑛𝑔 𝑝ℎ𝑎̉𝑖 𝑝ℎ𝑒́𝑝 𝑚𝑎̀𝑢 𝑣𝑎̣̂𝑦 𝑠𝑎𝑜 𝑐ℎ𝑢́𝑛𝑔 𝑡𝑎 𝑔𝑎̣̆𝑝 𝑛ℎ𝑎𝑢
_________________
“𝑊𝑒'𝑣𝑒 𝑐𝑜𝑚𝑒 𝑎 𝑙𝑜𝑛𝑔 𝑤𝑎𝑦 𝑓𝑟𝑜𝑚 𝑤ℎ𝑒𝑟𝑒 𝑤𝑒 𝑏𝑒𝑔𝑎𝑛
𝑂ℎ, 𝐼'𝑙𝑙 𝑡𝑒𝑙𝑙 𝑦𝑜𝑢 𝑎𝑙𝑙 𝑎𝑏𝑜𝑢𝑡 𝑖𝑡 𝑤ℎ𝑒𝑛 𝐼 𝑠𝑒𝑒 𝑦𝑜𝑢 𝑎𝑔𝑎𝑖𝑛.”
Xin chào tất cả mọi người, tụi mình là TK25 đây. Mới đôi ngày trước chúng mình còn bồi hồi nhớ về lần 26 tháng 3 rực rỡ mà giờ phải ngậm ngùi nói lời chào tạm biệt đến những thầy cô người đã đem đến một mùa xuân, lần nữa trổ hoa. Không phải là không hiểu, không biết, mà là không muốn nghĩ đến, cái khung cảnh buộc lòng chia ly. Lần này càng đặc biệt hơn cả, chắc là vì lần cuối có thể được nói lời “𝑥𝑖𝑛 𝑐ℎ𝑎̀𝑜” và “𝐻𝑒̣𝑛 𝑔𝑎̣̆𝑝 𝑙𝑎̣𝑖 𝑒𝑚 𝑛𝑔𝑎̀𝑦 𝑡ℎ𝑎́𝑛𝑔 𝑐𝑢̉𝑎 𝑠𝑎𝑢 𝑛𝑎̀𝑦.” đến các thầy cô thực tập. Quả nhiên, có nhiều người rõ ràng mới hôm qua còn đùa giỡn, vui vẻ, hôm nay đã chẳng chung lối…
Mùa xuân năm nay lạnh hơn mọi năm, những đợt gió buốt kéo dài chẳng dứt, làm ta như mấy chú mèo lười chỉ thèm ngáp. Thế rồi đột nhiên theo ý trời sắp đặt, TK25 và 4 thầy cô giáo sinh thực tập lần đầu gặp nhau, lạ lẫm mà mong chờ. Tự hỏi, giữa Việt Nam hơn cả trăm triệu người, giữa lòng Quy Nhơn rộng lớn, giữa tất cả nhóm sinh viên thực tập, tại sao chúng mình lại gặp nhau nhỉ, chắc là nhân duyên cả rồi.
Khoảng thời gian cạnh nhau, quả nhiên vẫn tuyệt vời hơn cả. Ban đầu, dù đã cố gắng, nhưng có vẻ giữa tụi mình vẫn còn một ranh giới mờ nhạt khó bước qua. Không rõ vì lí do gì, song, chẳng tự do trò chuyện đến thế. Nỗi ngại ngùng, rụt rè cũng từ từ thay thế bởi những lúc trò chuyện, trao đổi bài giảng và hỏi han của chúng mình. Nhớ ơi là nhớ, mấy hôm tụi mình ngồi nhắn tin đến khuya để chuẩn bị một tiết học hoàn chỉnh, hay là mấy hôm ráng ở lại đến cuối chiều để tập chơi thêm xiu xíu và cả mấy lần kể ti tỉ chuyện riêng tư như những người bạn thật sự. Đặc biệt là hôm 26/3 vừa qua, chúng mình trải qua “cùng nhau” tất cả cảm xúc từ vui vẻ, mệt nhoài, buồn tủi và cả hân hoan. Cái đêm lạnh chẳng làm tụi mình run được, khi chúng mình chia nhau cái mền ca rô xanh ấm như bông, à mà chắc chăn cũng chẳng ấm đến thế, tại tim mình ấm hơn cả, đúng hông nè. Chà, nếu như thời gian kia có thể quay về, có khi chúng em sẽ không lãng phí nhiều thời gian như vậy để chúng mình thân nhau, vì bây giờ, rõ ràng chỉ mới hiểu đã phải xa.
Sao lúc nào con người cũng thấy bất lực trước thời gian, để nó trôi miên man và ta chạm đến cái ngày tách rời. Tưởng chừng quãng thời gian ấy dài vô cùng, mà giờ cũng chỉ thoảng như cái chớp mắt. Tại buổi chia ly, chúng mình gửi gắm những lời chúc, món quà đến với thầy cô giáo sinh thực tập. Gửi đến thầy cô, chúng em đã lựa chọn những món quà mà thầy cô có thể dùng trong cuộc sống hằng ngày - một hình thức khác để đồng hành cùng nhau trong tương lai sắp tới, mong chúng sẽ giúp thầy cô nhớ về chúng em. Gửi đến cô Hà, cảm ơn cô rất nhiều vì những giờ Ngữ Văn tâm huyết, mấy câu chuyện hài dễ thương, những lần giỡn meo meo dễ thương vô cùng. Xin cảm ơn đến cô Vy, bởi trái tim đầy tình cảm, sự nhẹ nhàng tinh tế và sự tâm huyết với môn Văn, tất cả đã giúp tụi em tự tin hơn nhiều. Gửi lời cảm ơn chân thành đến cô Mận, nhờ những lần thí nghiệm vật lí thú vị trên lớp, những lúc cô trả lời các câu hỏi vô tri đến từ vị trí bạn lớp phó và cả nụ cười tươi ơi là tươi khi gặp lớp. Không thể không nhắc đến thầy Thành, dù chưa đứng lớp trong tiết dạy chuyên môn, nhưng nhờ thầy chúng em cũng hiểu được nhau hơn, và hiểu cả các giáo viên nữa qua mấy hôm thầy lên lớp sớm và tổ chức trò chơi. Tập thể TK25 xin phép gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất đến các thầy cô, cảm ơn vì đã kiên nhẫn đối với tập thể - đầy cá tính riêng và đôi phần nghịch ngợm này.
“𝐻𝑜𝑤 𝑐𝑎𝑛 𝑤𝑒 𝑛𝑜𝑡 𝑡𝑎𝑙𝑘 𝑎𝑏𝑜𝑢𝑡 𝑓𝑎𝑚𝑖𝑙𝑦 𝑤ℎ𝑒𝑛 𝑓𝑎𝑚𝑖𝑙𝑦'𝑠 𝑎𝑙𝑙 𝑡ℎ𝑎𝑡 𝑤𝑒 𝑔𝑜𝑡?
𝐸𝑣𝑒𝑟𝑦𝑡ℎ𝑖𝑛' 𝐼 𝑤𝑒𝑛𝑡 𝑡ℎ𝑟𝑜𝑢𝑔ℎ, 𝑦𝑜𝑢 𝑤𝑒𝑟𝑒 𝑠𝑡𝑎𝑛𝑑𝑖𝑛' 𝑡ℎ𝑒𝑟𝑒 𝑏𝑦 𝑚𝑦 𝑠𝑖𝑑𝑒
𝐴𝑛𝑑 𝑛𝑜𝑤 𝑦𝑜𝑢 𝑔𝑜𝑛' 𝑏𝑒 𝑤𝑖𝑡ℎ 𝑚𝑒 𝑓𝑜𝑟 𝑡ℎ𝑒 𝑙𝑎𝑠𝑡 𝑟𝑖𝑑𝑒”
Lời cuối cùng, chúng em xin tỏ lòng biết ơn thầy cô - đã đồng hành và trở thành một kỉ niệm đáng nhớ trong quãng thời gian 1000 ngày tại Lê. Chúng mình gặp nhau tại ngày lạnh giá, và chia ly vào ngày nắng ấm, đã cùng trải qua bao kỉ niệm lấp lánh như pha lê. TK25 chỉ mong con đường tương lai của thầy cô nắng vương an lành, chân cứng đá mềm, đường xa không mỏi và vạn sự bình yên. Điều gì đến cũng phải đến, nhưng trân quý rằng nó đã để lại một hạt ngọc đẹp đẽ nhất mãi sáng trong tâm can của ta. Chẳng biết tương lai có còn duyên gặp lại, nếu thật sự có ngày ấy, mong chúng ta lại tiếp tục trò chuyện và thân thiết như chưa từng có cuộc chia ly…
_______________________
𝑆𝑎𝑢 𝑛𝑎̀𝑦, 𝑘ℎ𝑖 𝑚𝑢̀𝑎 𝑥𝑢𝑎̂𝑛 𝑐𝑢̉𝑎 𝑐ℎ𝑢́𝑛𝑔 𝑡𝑎 𝑛𝑜̛̉ 𝑟𝑜̣̂ 𝑡𝑟𝑒̂𝑛 𝑛ℎ𝑢̛̃𝑛𝑔 𝑐𝑎́𝑛ℎ ℎ𝑜𝑎, ℎ𝑎̃𝑦 𝑔𝑎̣̆𝑝 𝑙𝑎̣𝑖 𝑛ℎ𝑎𝑢 𝑛ℎ𝑒́.
________________________