Waltz For Debby Bar

Waltz For Debby Bar Và thật ra sau khi tốt nghiệp đại học, thứ Murakami theo đuổi cũng chỉ là mở một cái bar club tên là Peter Cat. ở con phố nhỏ ở Tokyo bằng tiền vay mượn được.

Ở đoạn giữa của hai mươi và ba mươi tuổi, một ngày nọ tôi đọc bài phỏng vấn về Haruki Murakami đăng trên tờ The New York times vào mùa hè- tháng bảy năm 2007, bài báo tên là : Jazz Messenger. Bài viết là những câu chuyện xoay quanh Jazz , cách âm nhạc đã sống trong ông thế nào chứ không phải về tựa đề sách hay tên tác giả văn học yêu thích như người ta vẫn nghĩ khi nhắc đến tên một nhà văn. Tôi đã

mỉm cười khi đọc đến đoạn ông nói về tình yêu với quán bar đó, lí do vì sao lại mở quán trong bảy năm. Không dùng một tính từ nào để diễn tả, ông chỉ nói là "For one simple reason: It enabled me to listen to jazz from morning to night."- Vì đơn giản, để được nghe Jazz từ sáng đến tối. Nhẹ bẫng vậy thôi. Quay trở lại với Waltz for Debby, dành cho bài viết giới thiệu về quán bar nhạc Jazz của mình, tôi cũng sẽ trích một đoạn trong bài phỏng vấn đó. Murakami đã nói lí do mình bắt đầu viết sách là " Khi bước sang tuổi 29, đột nhiên tôi có cảm giác rằng tôi muốn viết một cuốn tiểu thuyết — rằng tôi có thể làm được điều đó"
Vậy thì bạn ạ, lý do quán Debby mở ra cũng chỉ là trong một ngày lưng chừng của tuổi trẻ, chúng tôi có cảm giác mình nên mở một nơi chốn này. Vì muốn và vì tin mình cũng có thể làm được điều đó. Tôi sẽ không để lại phần giới thiệu, không dùng tính từ nào về quán, cảm nhận nên chừa cho bạn- những người ghé thăm. Nhưng mà, dù không nói gì, thú thực tôi cũng mong chờ bạn mỉm cười khi ngồi lại. Cái cười nhẹ nhàng của sự đồng cảm , của những người trẻ lưng chừng với nhau.

Tôi viết đoạn trên để giới thiệu về Waltz for Debby -quán bar nhạc Jazz thử nghiệm của mình tròn bảy tháng trước. Chuyện...
07/05/2018

Tôi viết đoạn trên để giới thiệu về Waltz for Debby -quán bar nhạc Jazz thử nghiệm của mình tròn bảy tháng trước. Chuyện của Murakami, tôi coi như kịch bản viết trước cho mình. Những ngày đầu xây dựng quán, cũng như những câu truyện được kể lại, tôi hay chọn những bài nhạc những năm 80's, mixtape rất vui tiếng Nhật. Cũng chậm rãi nhẩn nha nói chuyện với những người ngồi quầy bar , đóng cửa vào mỗi 12h đêm hoặc ngồi trên gác đọc cuốn sách trong lúc đợi khách nói nốt câu chuyện còn dở. Rồi về. Thường là 1,2h đêm.Có khi về nhà, đi tới đỉnh cầu Saigon là trời vừa hửng nắng.Những ngày đầy mơ mộng mệt nhoài và vui.
Vậy nếu câu chuyện của quán bar Peter Cat được xem là kịch bản báo trước thì sẽ tới lúc Murakami rời bỏ Peter Cat, như tôi hôm nay, quyết định rời bỏ Waltz for Debby. Tôi tìm nhưng không đọc được bài phỏng vấn nào nói về quán bar nhạc jazz sau đó đã như thế nào, không còn cái kịch bản thơ mộng nào định hướng nữa nên tôi tự viết tiếp về cuộc đời mình .
Waltz for Debby vẫn cần được viết tiếp câu chuyện của riêng nó. Tôi nợ Duy, Khoa,Cát, Bốp, Vy những đêm kể chuyện nối chuyện dài thượt, không nhớ kết thúc từ lúc nào vì có đứa ngủ quên. Còn nợ Nhiên chỗ ngồi sofa lọt thỏm khi cười, khi khóc. Còn nợ những đứa dán hình trên bức tường trên gác một hi vọng pha lẫn châm biếm. Nợ những người khách thân thiết của Debby ngày trẻ chao đảo như một ly rượu.

Debby sẽ được sang lại chứ không đóng cửa. Tìm người chủ mới cho quán,trừ vài bức thư tay tôi để lại toàn vẹn như Debby mọi ngày. Từ đồ nội thất, máy móc hay cả những món decor tí hin mang từ Nhật về. Niềm thương mà nói nhiều thành ra rất dở. Bạn, người viết tiếp câu chuyện của Debby xin hãy gõ cửa. Chúng tôi mong tin lắm rồi đây.

Ở đoạn giữa của hai mươi và ba mươi tuổi, một ngày nọ tôi đọc bài phỏng vấn về Haruki Murakami đăng trên tờ The New York times vào mùa hè- tháng bảy năm 2007, bài báo tên là : Jazz Messenger. Bài viết là những câu chuyện xoay quanh Jazz , cách âm nhạc đã sống trong ông thế nào chứ không phải về tựa đề sách hay tên tác giả văn học yêu thích như người ta vẫn nghĩ khi nhắc đến tên một nhà văn. Và thật ra sau khi tốt nghiệp đại học, thứ Murakami theo đuổi cũng chỉ là mở một cái bar club tên là Peter Cat. ở con phố nhỏ ở Tokyo bằng tiền vay mượn được. Tôi đã mỉm cười khi đọc đến đoạn ông nói về tình yêu với quán bar đó, lí do vì sao lại mở quán trong bảy năm. Không dùng một tính từ nào để diễn tả, ông chỉ nói là "For one simple reason: It enabled me to listen to jazz from morning to night."- Vì đơn giản, để được nghe Jazz từ sáng đến tối.
Nhẹ bẫng vậy thôi.

Quay trở lại với Waltz for Debby, dành cho bài viết giới thiệu về quán bar nhạc Jazz của mình, tôi cũng sẽ trích một đoạn trong bài phỏng vấn đó. Murakami đã nói lí do mình bắt đầu viết sách là " Khi bước sang tuổi 29, đột nhiên tôi có cảm giác rằng tôi muốn viết một cuốn tiểu thuyết — rằng tôi có thể làm được điều đó"
Vậy thì bạn ạ, lý do quán Debby mở ra cũng chỉ là trong một ngày lưng chừng của tuổi trẻ, chúng tôi có cảm giác mình nên mở một nơi chốn này. Vì muốn và vì tin mình cũng có thể làm được điều đó. Nhẹ bẫng vậy thôi.
Tôi sẽ không để lại phần giới thiệu, không dùng tính từ nào về quán, cảm nhận nên chừa cho bạn- những người ghé thăm.

Nhưng mà, dù không nói gì, thú thực tôi cũng mong chờ bạn mỉm cười khi ngồi lại. Cái cười nhẹ nhàng của sự đồng cảm , của những người trẻ lưng chừng với nhau.

nice nite, dear.✨
10/04/2018

nice nite, dear.✨

debby nghỉngơi hôm nay, đi tránh nóng saigon một đêm. gặp lại các ấy tối mai.xin đội ơn!🙏🏻😌🌊
07/04/2018

debby nghỉngơi hôm nay, đi tránh nóng saigon một đêm.
gặp lại các ấy tối mai.
xin đội ơn!
🙏🏻😌🌊

debby dạo nay tôi nhờ bốp chăm nom. Mai tôi về rồi mọi người qua chơi.Tôi mong lắm ấy. 💛😌🙏🏻hiếu chụp cho mấy con ảnh xin...
27/03/2018

debby dạo nay tôi nhờ bốp chăm nom.
Mai tôi về rồi mọi người qua chơi.
Tôi mong lắm ấy. 💛😌🙏🏻

hiếu chụp cho mấy con ảnh xinh xinh như mọi hôm nhà xập xình bạn bè.

Tôi bắt đầu muốn viết khi Saigon đổ một cơn mưa tầm tã, tiếng rớt trên mái tôn nghe rầm rập như một dàn trống, giai điệu...
10/03/2018

Tôi bắt đầu muốn viết khi Saigon đổ một cơn mưa tầm tã, tiếng rớt trên mái tôn nghe rầm rập như một dàn trống, giai điệu đổi theo chiều gió. Trận mưa cuối cùng, theo tôi nhớ, đã là 4 tháng trước, khi ngoài đường người người vẫn còn háo hức mua những cây thông , đoạn nhạc nào cũng nghe leng keng của tiếng chuông lục lạc. Mùa vui đã qua rồi, chúng tôi không tổ chức tiệc mừng vào những buổi tối nữa, không cần giăng đèn, không cần mở nhạc. Niêm vui của mùa xuân chỉ cần là những tiếng rầm rì ,gần gụi. Tự thân mỗi người đã là hạt vui.

Khi muốn làm quán bar kiểu Nhật, tôi đã đọc tìm hiểu dữ lắm. Đọc nhiều sách về văn hoá. Đi với người bản địa tới những quán tối trong hẻm hóc có những tấm noren lằn ngoằng chữ. Những khi trời mây hoặc may mắn là đổ mưa, những hàng rượu sẽ thường phục vụ sake nóng hâm đến 45 độ trong máy Kansuke. Sake khi làm ấm thì dễ uống hơn, vị hậu cũng sẽ ngọt hơn và hơn cả là khi trời mưa lạnh bên ngoài kia, ngồi trong nhà với một thức ấm áp ngọt ngào thì thật an ủi. Nhưng mà, càng tìm hiểu tôi nhận ra là mọi con số chuẩn xác về nhiệt độ, loại máy dù có sắm sửa cũng sẽ vô nghĩa khi đặt ở một không gian khác, những con người với thói quen khác. Như bạn có mặc quần đùi đỏ, áo khoác bay phật phật thì cũng là bạn chứ không là siêu anh hùng được.
Dưới cơn mưa tầm tã như gõ trống chiều hôm đó, tôi xoá hết mọi thứ mình đã đọc. Ngưng mọi cuộc hẹn mua đồ, tìm tòi sao cho giống. Mùa mưa ở Saigon, hãy tắt hết nhạc , tắt máy lạnh. Tôi đi mở mọi cửa nẻo trong nhà và rủ bạn ra ngồi gần những ô cửa. Nếu có một quy tắc gì để gọi cho quán rựou ở Saigon khi trời mưa thì đó là hãy ngồi nép gần lại vào trong, coi chừng mưa tạt.

bài đăng thứ bẩy số 2-/-Tưởng chừng chuyện về cường đã dừng ở đấy... ừmChà à mà chưa hẳn...Mọi người vẫn còn lai rai nhắ...
08/02/2018

bài đăng thứ bẩy số 2
-/-

Tưởng chừng chuyện về cường đã dừng ở đấy... ừm
Chà à mà chưa hẳn...
Mọi người vẫn còn lai rai nhắc về thanh niên mận tím. (:
Hết thằng nam rắng là mỗi lần bước lên gác thì chắc mẩm anh cường vẫn luôn ngồi sofa đấy với cái máy tính đặt hờ trên đùi chót trở thành thói quen của nó mất rồi!
Và mỗi lần rời debby thảo nào nó sẽ vọng lên gác một tiếng chào ra về vì biết cường chưa ngủ... còn bận chơi game, xem bóng đá?! (((':

Tối qua khi khí trời saigon chợt trở se se mát lạnh từ giấc chiều...
Tôi lôi mấy đứa ra khoảng sân nhỏ đang đổ đầy ánh sáng vàng trong veo tịn cùng con hẻm... chỉ vì muốn cùng nhau hít hà chung bầu không khí the mát của saigon chớm đầu xuân, ré lấy ré để là hít hà khí trời lúc ấy sung sướng, bổ phổi thế nào ...

Rồi lan man ngồi rí ráu từ siêu, hiếu cho tới khoa, kiên cỏn con về thanh niên mận tím kia... Đủ thứ chuyện về kiếm tấm hình nào có mặt cậu ấy để trưng lên. Chà chắc khó... khó quá thì thôi vậy. (:

-/-
Kiên nó trách khéo tôi sao không nhắc đến nó. Ừ đây bớt tủi chưa thanh niên.

Tấm này tôi chụp xiêu chỉ vì cái cọng tóc vểnh lên của nó trông dễ thương quá thể ~ hì

Tối qua chót khờ tôi luộc luôn một nồi mì to đùng đoàng. 🙄🙄🙄Giờ vẫn chưa hiểu sao mình lại luộc nhiều đến thế... phải ch...
08/02/2018

Tối qua chót khờ tôi luộc luôn một nồi mì to đùng đoàng. 🙄🙄🙄
Giờ vẫn chưa hiểu sao mình lại luộc nhiều đến thế... phải chăng vì trời saigon đột nhiên muốn tôi xông hơi bằng một nồi nước mì?!
Mà tóm lại thì các thanh niên hãy cùng qua chiến đấu món carbonara với tôi nào! Debby vô cùng đội ơn vì những sợi mì sẽ yên vị hạnh phúc, ấm bụng nằm trong lòng mỗi người.
✨🙏🏻😋💛🍝

Come to Eat - Pray - Love at Debby, homie~ 😋🙏🏻💛✨
26/01/2018

Come to Eat - Pray - Love at Debby, homie~ 😋🙏🏻💛✨

Debby có những người khách quen,hoặc cũng có thể nói là thân để khi nhắc về họ trong câu chuyện của mình tôi không cần g...
23/01/2018

Debby có những người khách quen,hoặc cũng có thể nói là thân để khi nhắc về họ trong câu chuyện của mình tôi không cần gọi là khách. Bạn hay uống whisky giờ chỉ gọi là Tín, Tín hứa lần sau sẽ mang rượu vang qua nấu cùng quế và đinh hương. Bạn hay đi cùng Bơ giờ gọi là Giáng. Và Huy . Và Mi. Khi bạn đủ quan tâm tới một ai đó, nhìn ngắm họ đủ lâu đến mức thuộc luôn thói quen của họ sẽ thấy vừa thân quen vừa thú vị như đang đọc một quyển tiểu thuyết. Trong quyển sách đó, mình quen hết mọi nhân vật.

Nhiều thói quen đó có khác nhau thì cũng phần nào tương đồng. Như cứ hễ từ thứ năm trở đi, thì Tín thường sẽ uống trên hai ly.Nếu là cuối tuần, người sẽ đi vòng quanh quán. Người lục lọi bộ cờ ra rủ khách khác đánh vài ván. Còn nếu là đầu tuần, thường mỗi người sẽ cùng thói quen của mình ngồi một góc riêng. Tiếng nói chuyện cũng sẽ thật nhỏ nghe rầm rì. Đầu tuần thì nên mở Cool Jazz, những bản chỉ có tiếng saxophone và piano. Không cần ai hát cả, để tiếng nói lầm rầm trò chuyện dẫn dắt. Hoặc với tiếng hát thật nhỏ , đến mức nghe như thầm thì.
Tôi viết đến đoạn này thì tới bài Everything depends on you của Chet Baker- một nghệ sỹ điển hình cho dòng cool- jazz
I could sing a new song
Never sing a blue song
Everything Depends on you
I could end my dreaming
Lonely nights of scheming
Everything depends on you

Mà, vừa hay hôm nay cũng là đầu tuần. Hôm nay bạn có sang không?

Twinkle twinkle little star, point me to the nearest bar!
17/01/2018

Twinkle twinkle little star, point me to the nearest bar!

Đứng trong quầy bar, tôi vẫn hay đoán khách quen tới bằng tiếng xe, cách họ khua giày trên sàn gỗ hoặc bằng mùi thuốc lá...
12/01/2018

Đứng trong quầy bar, tôi vẫn hay đoán khách quen tới bằng tiếng xe, cách họ khua giày trên sàn gỗ hoặc bằng mùi thuốc lá quen thuộc.
Đôi khi họ còn đứng ở sân cởi giày mà khói thuốc quyện diêm đã phảng phất vào phòng rồi. Nó giống như một trò chơi vậy, tôi thường nghiêng đầu đợi sẵn một gương mặt quen vén tấm rèm noren để cười chào. Tiếng chào cũng như khói thuốc, thường đến trước khi người kịp bước vào.

Cũng có khi tôi đoán sai. Thuốc dù có hiếm thì vẫn trùng được, nhất là ở nơi hầu như ai cũng hút thuốc lá như quán bar. Nhưng cũng không sao. Trong trò chơi đấy, cách thắng cuộc không phải đoán đúng hay sai mà là tôi đã tìm ra cách nhận ra thói quen của những người mình quý mến. Và họ quay lại nghĩa là tôi đã thắng rồi.

Xin chào! thời gian im ắng vừa qua Debby có thêm nhiều thay đổi , thêm nhiều món mocktail và thức ăn mới hơn. Nếu đã lâu...
11/01/2018

Xin chào! thời gian im ắng vừa qua Debby có thêm nhiều thay đổi , thêm nhiều món mocktail và thức ăn mới hơn. Nếu đã lâu bạn không ghé lại thì hẳn đây là thời gian đẹp để gặp lại nhau đấy!

Address

34 Mai Thị Lựu
Ho Chi Minh City

Opening Hours

Monday 17:00 - 00:00
Tuesday 17:00 - 00:00
Wednesday 17:00 - 00:00
Thursday 17:00 - 00:00
Friday 17:00 - 00:00
Saturday 17:00 - 00:00
Sunday 17:00 - 00:00

Telephone

+841228042662

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Waltz For Debby Bar posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Share