07/05/2018
Tôi viết đoạn trên để giới thiệu về Waltz for Debby -quán bar nhạc Jazz thử nghiệm của mình tròn bảy tháng trước. Chuyện của Murakami, tôi coi như kịch bản viết trước cho mình. Những ngày đầu xây dựng quán, cũng như những câu truyện được kể lại, tôi hay chọn những bài nhạc những năm 80's, mixtape rất vui tiếng Nhật. Cũng chậm rãi nhẩn nha nói chuyện với những người ngồi quầy bar , đóng cửa vào mỗi 12h đêm hoặc ngồi trên gác đọc cuốn sách trong lúc đợi khách nói nốt câu chuyện còn dở. Rồi về. Thường là 1,2h đêm.Có khi về nhà, đi tới đỉnh cầu Saigon là trời vừa hửng nắng.Những ngày đầy mơ mộng mệt nhoài và vui.
Vậy nếu câu chuyện của quán bar Peter Cat được xem là kịch bản báo trước thì sẽ tới lúc Murakami rời bỏ Peter Cat, như tôi hôm nay, quyết định rời bỏ Waltz for Debby. Tôi tìm nhưng không đọc được bài phỏng vấn nào nói về quán bar nhạc jazz sau đó đã như thế nào, không còn cái kịch bản thơ mộng nào định hướng nữa nên tôi tự viết tiếp về cuộc đời mình .
Waltz for Debby vẫn cần được viết tiếp câu chuyện của riêng nó. Tôi nợ Duy, Khoa,Cát, Bốp, Vy những đêm kể chuyện nối chuyện dài thượt, không nhớ kết thúc từ lúc nào vì có đứa ngủ quên. Còn nợ Nhiên chỗ ngồi sofa lọt thỏm khi cười, khi khóc. Còn nợ những đứa dán hình trên bức tường trên gác một hi vọng pha lẫn châm biếm. Nợ những người khách thân thiết của Debby ngày trẻ chao đảo như một ly rượu.
Debby sẽ được sang lại chứ không đóng cửa. Tìm người chủ mới cho quán,trừ vài bức thư tay tôi để lại toàn vẹn như Debby mọi ngày. Từ đồ nội thất, máy móc hay cả những món decor tí hin mang từ Nhật về. Niềm thương mà nói nhiều thành ra rất dở. Bạn, người viết tiếp câu chuyện của Debby xin hãy gõ cửa. Chúng tôi mong tin lắm rồi đây.
Ở đoạn giữa của hai mươi và ba mươi tuổi, một ngày nọ tôi đọc bài phỏng vấn về Haruki Murakami đăng trên tờ The New York times vào mùa hè- tháng bảy năm 2007, bài báo tên là : Jazz Messenger. Bài viết là những câu chuyện xoay quanh Jazz , cách âm nhạc đã sống trong ông thế nào chứ không phải về tựa đề sách hay tên tác giả văn học yêu thích như người ta vẫn nghĩ khi nhắc đến tên một nhà văn. Và thật ra sau khi tốt nghiệp đại học, thứ Murakami theo đuổi cũng chỉ là mở một cái bar club tên là Peter Cat. ở con phố nhỏ ở Tokyo bằng tiền vay mượn được. Tôi đã mỉm cười khi đọc đến đoạn ông nói về tình yêu với quán bar đó, lí do vì sao lại mở quán trong bảy năm. Không dùng một tính từ nào để diễn tả, ông chỉ nói là "For one simple reason: It enabled me to listen to jazz from morning to night."- Vì đơn giản, để được nghe Jazz từ sáng đến tối.
Nhẹ bẫng vậy thôi.
Quay trở lại với Waltz for Debby, dành cho bài viết giới thiệu về quán bar nhạc Jazz của mình, tôi cũng sẽ trích một đoạn trong bài phỏng vấn đó. Murakami đã nói lí do mình bắt đầu viết sách là " Khi bước sang tuổi 29, đột nhiên tôi có cảm giác rằng tôi muốn viết một cuốn tiểu thuyết — rằng tôi có thể làm được điều đó"
Vậy thì bạn ạ, lý do quán Debby mở ra cũng chỉ là trong một ngày lưng chừng của tuổi trẻ, chúng tôi có cảm giác mình nên mở một nơi chốn này. Vì muốn và vì tin mình cũng có thể làm được điều đó. Nhẹ bẫng vậy thôi.
Tôi sẽ không để lại phần giới thiệu, không dùng tính từ nào về quán, cảm nhận nên chừa cho bạn- những người ghé thăm.
Nhưng mà, dù không nói gì, thú thực tôi cũng mong chờ bạn mỉm cười khi ngồi lại. Cái cười nhẹ nhàng của sự đồng cảm , của những người trẻ lưng chừng với nhau.