05/09/2024
Còn đây những kỉ niệm ngày ấy.
Còn đây những gương mặt thân quen.
Còn đây những bàn, cửa, ghế, bút.
Nhưng... những xúc cảm ngày ấy,
Liệu còn đây?..
-thơ con cóc-
Chào bạn nha, người đang đọc những dòng tâm tình này. Dù bạn là ai, là cá nhân hay tập thể C11, dù là người quen kẻ lạ, miễn bạn có trái tim, hãy dành một ít thời gian để nghe đôi lời tâm tư của mình, bạn nhá!
~~~
•••
Nhớ ngày đầu, khi tôi flexing vài thứ tôi tự hào về bản thân trước lớp. Cảm xúc bấy giờ, nó lâng lâng khó tả, vừa là ngại nhưng cũng cảm giác hân hoan đôi phần. Ngày dài tháng rộng đi qua, tôi càng thêm kỉ niệm với các bạn. Hỏi tôi nhớ không á? Tất nhiên không rồi 😅 Não ai chả có dung lượng nhất định của nó chứ. Đùa thôi, tôi cũng nhớ nhiều điều lắm chứ, từ những lần cà rỡn với người này người kia, cho tới cả động tác nhảy 20/11. Chẳng qua những kí ức ấy lại len lõi nơi góc khuất trong bộ não vi mô của tôi thôi. Nhưng tôi tin, nếu có một ngày ta được nhìn lại nhau, được ngồi chung một lớp, được hoà vào sự yên tĩnh của những giờ kiểm tra, hay những xì xầm của tiết học. Lúc ấy, ắt tôi lại tìm thấy chính mình và các bạn một lần nữa. Thật sự cảm ơn các bạn, những người xa lạ đầy thân quen, những người bình thường đến nỗi chẳng thể tìm thấy người thứ hai, những người mang lại cho tôi thứ gọi là thanh xuân dẫu tôi chẳng biết rằng mình vừa đi qua nó. Lời cảm ơn này đến khá muộn màng, nhưng tôi biết chắc các bạn cũng có cảm giác như tôi, mỗi khi ngồi một góc và ngẫm lại những kỉ niệm cũ... trong lòng bỗng an nhiên đến lạ 🌻.
~~~
Kiếp này xin cảm ơn các bạn,
Những người cùng tôi vượt vũ môn.
Kiếp sau hẹn một ngày tái ngộ,
Vẽ cho nhau thêm một trời thanh xuân.
-12C11-