03/06/2025
GỬI A1 22-25
Không còn những buổi ăn sáng nhanh chóng để kịp lên lớp, không còn những buổi học dù muốn nghiêm túc đến mấy cũng không thể nhịn cười khi vô tình chạm mắt, và sẽ không còn những buổi chiều tuy bận rộn nhưng chưa từng quên gửi cho nhau lời chào mỗi lần lướt ngang. Chuyến hành trình của A1 - 2225, đã chính thức khép lại từ khoảnh khắc giai điệu cuối cùng của bài nhảy flashmob
vang lên thật rực rỡ,
rồi kết thúc thật huy hoàng.
Đến tận ngày hôm nay, trái tim chúng mình vẫn mãi rung động khi nhớ đến những cái ôm chặt, những lời chúc tốt đẹp nhất được nói ra trong ngày hôm ấy. Sợi ruy băng trao tay, chúng mình cũng sẽ thật trân quý mà gìn giữ như một cách để sống lại những cảm xúc chân thành nhất phút ra trường.
Tất cả những gì chúng mình đã cùng nhau đi qua, những thăng trầm, hạnh phúc, mọi thứ giờ đây chỉ còn tồn tại trong ký ức. Ấy hẳn là vùng-ký-ức xưa chúng mình còn-nhau, cũng là vùng-ký-ức trong hiện tại chẳng còn-đâu nữa. Lê Hồng Phong đối với chúng mình vẫn tựa như một cơn mơ — trong ngần, tuyệt đẹp, nhưng lại chóng vánh quá, chưa thể tận cùng nhớ ra đã vội vàng tan đi mất rồi.
44 đứa trẻ, mỗi đứa một giấc mơ riêng, thế mà giấc mơ nghìn ngày của chúng chưa bao giờ thiếu vắng một ai cả. Tuy hành trình ba năm chứng kiến không biết bao nhiêu là đổi thay, nhưng tình cảm của chúng mình dành cho nhau vào những ngày sau cuối tại nơi đây sẽ luôn vẹn nguyên và sâu sắc như ngày đầu.
A1 - 2225, chắc sẽ nhớ lắm những con người đã từng đi qua và ở lại. Lê Hồng Phong rộng lớn biết mấy, nhưng A1 khiến chúng mình cảm giác không hề nhỏ bé chút nào vì biết vẫn luôn có bè bạn cận kề bên, có thầy cô đằng sau ân cần theo dõi.
Mấy đứa này trên danh nghĩa là lớn rồi đấy, vậy mà cứ nhắc về nhau là khóc sướt mướt mãi thôi. Thôi thì, sau này lớn rồi, khóc cũng không sao hết. Chỉ mong rằng chúng mình vẫn sẽ khóc những giọt nước mắt hạnh phúc khi nhớ về nhau, nhớ về một thời thanh xuân tươi đẹp đã qua, tụi bây ha!
Gửi đến A1 - 2225,
Lê Hồng Phong là luôn-hạnh-phúc,
thương đám này nhiều.