31/12/2021
HÃY KIÊN TRÌ NÓI VỀ CÂU CHUYỆN 16 SINH MẠNG VÌ MỘT BỘ LUẬT BẢO VỆ ĐỘNG VẬT TỐT HƠN
Hãy kiên trì theo đuổi những giá trị sống của bạn, mình tin vũ trụ sẽ tác động giúp bạn đạt được mục đích đó
Mình tốt nghiệp văn bằng bác sĩ thú y loại giỏi của trường đại học Nông Lâm, Hồ Chí Minh. Tổ nghề không chào đón mình ở vị trí bác sĩ thú cưng mà sắp xếp mình sang ngã rẽ khác làm quản lý trại heo giống cho một công ty chăn nuôi lớn trong nước. Nhưng, từ nhỏ mình đã hình thành tình cảm rất đặc biệt dành cho chó mèo tới giờ có tăng không có giảm, cũng bởi thế sau giờ làm phần lớn thời gian của mình là tìm đọc các nội dung liên quan đến chó mèo và không ngừng theo dõi các hoạt động đấu tranh cho phúc lợi động vật đặc biệt là đối tượng chó mèo của cá nhân/tổ chức trong và ngoài nước. Do hạn chế về nhiều mặt, mình không thể cùng xắn tay áo lên hành động cùng các bạn trẻ trong nước nên đã trích quỹ lương hàng tháng của bản thân để ủng hộ từ xa.
Rồi những ngày đầu năm 2020, sau khi bừng dậy khỏi giấc ngủ dài, mình táo bạo đưa ra quyết định nộp đơn xin nghỉ việc ở trại khi công việc vừa thăng tiến lên được vị trí mà nhiều người mơ ước trước sự ngỡ ngàng của đồng nghiệp, gia đình mình hay tin thực sự họ rất sốc. Họ càng phản đối quyết liệt khi mình thông báo muốn dọn ra sống riêng để tiện cho việc nhận nuôi và chăm sóc các bé chó mèo có duyên với mình, cũng là để mình có thêm không gian bắt đầu một cuộc sống mới. Một làn sóng giận dữ nổ ra như muốn nhấn chìm gia đình mình, đây là cơn sóng mạnh nhất ập đến gia đình mình suốt 27 năm nay, có lẽ vậy. Lần đầu tiên trong đời mình chứng kiến cảnh mẹ vùi mình trong phòng khóc nấc lên từng tiếng nhiều ngày liền đến nỗi mất cả giọng. Xưa nay Ba mình khá điềm tĩnh nhưng nay lại vào vai một ông ba chuyên quyền, ông đem quần áo mình văng hết ra ngoài đường, nhắn cho mình cái tin bỏ lửng: “mày là đồ nghiệt tử, tao không có đứa con như mày”,… Buồn lắm, nhưng mình hoàn toàn hiểu được tại sao ba mẹ mình phản ứng gay gắt như vậy? Tất cả chỉ vì họ đã đặt quá nhiều niềm tin nơi mình và sai thêm ở việc mình chưa chuẩn bị tâm lý kỹ càng cho ba mẹ trước thay đổi này. Hoàn toàn đồng cảm nên mình không trách gì ba mẹ, chỉ thấy đau nhói trong lòng vì đã làm ba mẹ thất vọng. Nhen nhóm trong mình là lới cam kết chịu trách nhiệm trước các sự việc đang xảy ra và thúc giục bản thân sớm lấy lại niềm tin của gia đình. (Đọc đến đây mong mọi người đừng nói những lời khó nghe dành cho gia đình mình, chuyện gì cũng có cái lý của nó, chỉ là mình không tiện kể hết ở đây thôi).
Xa vòng tay gia đình, không nhận được bất kỳ hậu thuẫn nào, tự lập với tất cả mọi quyết định vốn chả dễ dàng gì với 1 đứa con gái thành thị sớm đã quen với sự bảo bọc của gia đình.. Nhưng đó mới chỉ là bắt đầu, thảm họa ở đây này, mình nhận ra một sự việc cực kỳ nghiêm trọng là hàng xóm nơi mình ở không có mấy ai thiện cảm với chó mèo. Điều đó đã làm cho mình và họ có khoảng cách khá lớn, mỗi ngày có hàng tá câu chuyện ức chế trong các tình huống giao tiếp bất thành giữa hai bên. Nhưng theo một chiều hướng lạc quan khác mình thúc não bộ mình phải suy nghĩ chuyện gì ắt cũng có nguyên do, cứ từ từ tìm cách hóa giải, rồi tự nhủ bản thân “nhẫn nhịn và bao dung là điều cần thiết trong lúc này”, xem các khó khăn trước mắt như cuộc khảo hạch lòng mình – lòng người.
Thời gian đầu, mình dọn về với 2 bạn chó 1 bạn mèo sau đó cưu mang thêm nhiều em khác, đàn chó mèo đông hơn, đỉnh điểm lên tận 30 đứa, thì những câu chuyện bàn tán về mình trong lối xóm cũng nhiều hơn, riết rồi họ quên tên mình là gì mà thay vào đó họ bồ bã gọi mình là “con chó đó” (ý họ là “con nhà nuôi chó đó”, nhưng nói gọn lại xíu thôi mà), nhưng không sao, mình đủ hiểu chuyện để không chấp nhất vào câu từ, việc mình đã làm là tập trung vào công việc của mình mỗi ngày với ý thức không mang lại bất cứ sự phiền toái nào thêm cho lối xóm, không cho họ cái cớ để bắt chẹt đám nhóc nhà mình. Ở chưa được bao lâu thì đại dịch covid ập tới, càng thử thách bản thân mình nhiều hơn nữa, nhưng các bạn biết không, mình vẫn giữ vững tâm thế đó để chung sống với lối xóm trên dưới. Mình không dành thời gian ngồi hội bà tám với họ, nhưng nghía thấy con mèo nhà kế bên nuôi chưa triệt sản, mình mon men lại gần thuyết phục để ẵm nó đi ra thú y với thiện chí họ không mất phí và cả công gì cả, mình lo chu toàn. Mình không chung hội xả nghiệp với họ nhưng thấy con chó họ nuôi xích ngoài sân trời nắng cũng như trời mưa khá tội nghiệp mình hay lẻn rào mang sang cho chúng một ít thức ăn, thay nước cứ thế đều đặn mỗi ngày.
Chuyện gì đến cũng phải xuất hiện, cái nhà hàng xóm không ưa nhà mình nhất có người bị dính F0, những người còn lại trong nhà vô diện F1 nên kéo nhau đi cách li tập trung hết thảy. Khi hay tin họ đi mình mạnh dạng leo rào bế con chó của họ về nhà chăm sóc ăn uống rồi tắm táp cho nó, đến khi thấy gia đình họ bình an trở về, mình lại bế nó sang gửi lại. Có thể sau khi trải qua thời kỳ đấu tranh bệnh tật, dây cảm xúc của họ được bật nguồn mãnh liệt hơn chăng? Hay những việc mình làm suốt thời gian qua đã cảm hóa được họ. Bạn biết không, họ đã nhắn tin cảm ơn mình, là lời cảm ơn xuất phát từ những con người trước giờ luôn gây hấn với mình đó các bạn, rồi thái độ gia đình họ dành cho mình đã thay đổi 180 độ, làm mình sốc văn hóa tận óc o.
Trong suốt thời gian giãn cách cam go nhất, xóm nhỏ mình đã cùng nhau bước qua đại dịch trong tinh thần tình thương mến thương, chia nhau hạt muối bó rau. Vào những ngày cuối tháng 9, cô hàng xóm nhắn mình xin ít đồ ăn mèo và nhờ mình tư vấn cách chăm mèo con bởi cô mới nhặt 3 con mèo con lạc mẹ ở gần ống cống về. Chưa đủ bất ngờ đâu đoạn sau bạn mới thấy ly kỳ hơn nè, buổi sáng khi câu chuyện 16 sinh mạng chó mèo bị chết oan uổng rộ lên khắp cõi mạng, vừa mở cổng rào ra đón nắng sáng, cô hàng xóm đã đứng bên cổng nhà họ tự bao giờ nói vọng sang: “Ê… *ngập ngừng* (chắc tính kêu mình là con chó đó mà), mày nghe vụ thiêu hủy đàn chó chưa?”; “Sao mà độc ác quá vậy”; “Rồi vợ chồng người ta sống sao”,.. nhóm bà tám ngõ nhỏ xôm hơn khi lần lượt xuất hiện thêm những khuôn mặt khác ló ra. Trong một khoảng thời gian không quá dài quá ngắn, mọi người đã đưa mình từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. Với những gì đang diễn ra mình cảm nhận được rõ ràng mình đã vượt qua được khảo hạch này, khảo hạch nhân tâm của lối xóm. Từ giờ gia đình mình chắc sẽ dễ dàng sống hơn ở cái ngõ nhỏ này, mình có thể tạm gạt đi mối lo hàng xóm sẽ cho mình ăn hành hoặc bỏ bã giết chết cả đàn chó mèo nhà mình khi mình vắng nhà.
Trong thời gian ảnh hưởng dịch, mình và đàn nhỏ bốn chân nhà mình sống bằng tiền tích lũy vì chưa tìm được việc mới phù hợp, qua lời giới thiệu, mình biết đến team Pet Choy, rồi biết đến Page Phận làm Sen Khốn Khổ này, mình chủ động kết nối xin họ 1 chân phụ trách làm nội dung cho page, qua nhiều lần thẩm định các bạn ấy mới tin tưởng giao việc cho mình. Hằng ngày, mình đem câu chuyện của bản thân; những vấn đề mắt mình nhìn thấy, tai mình nghe được; những suy tư của mình; gửi gắm hết vào trong từng sản phẩm nội dung làm ra. Mỗi khi sản phẩm hoàn thiện, mình đều share bài về cho Ba mình xem với lòng kiêu hãnh và tự hào. Hơn 16 tháng, từ cái ngày mình bị ba tống cổ đuối đi gấp, ba mẹ mình chưa 1 lần chủ động liên lạc với mình, nỗi đau trong lòng mình rơm rớm máu chừng ấy thời gian, mình lại xem đó như một cuộc “khảo thí” khắt khe mà “hội đồng thẩm định” gia đình dành cho mình trước khi để mình tự bước đi vững chãi trên đôi chân này. Cách đây một tuần, mẹ mình đã gọi điện cho mình bảo, ba mẹ rất tự hào về mình, những nội dung page làm ra cả ba và mẹ đều theo dõi, chúng thực sự rất ý nghĩa, nó không chỉ lay động được nhiều người mà đã thuyết phục được ba mẹ cho phép mình đi theo sự lựa chọn của con tim. Mẹ mình còn thầm thì bảo, dạo gần đây ba mình cho 2 đứa chó ở nhà vào ngủ cùng giường với ổng, mẹ bị ổng cho ra rìa rồi, dặn mình có cơ hội hãy nói chuyện với ba, ổng mềm lòng rồi đó. Mình hứa với mẹ, khi team xuất bản sách đầu tay, mình sẽ đem bản in đầu tiên còn thơm mùi mực nóng về gặp ba mẹ. Một lần nữa mình có niềm tin sâu sắc rằng bản thân sẽ vượt qua được khảo thí này với điểm số rất kêu!
Lại nữa, sau vụ thảm sát 16 sinh mạng chó mèo ở Cà Mau, mình nhìn thấy được làn sóng phẫn nộ của cả nước (chứ không chỉ có mấy cô mấy bà hàng xóm bên cạnh), các phong trào đấu tranh cho phúc lợi động vật đang diễn ra cương quyết hơn. Có bạn nhắn tin page tâm sự “từ chuyện 15 bé chó tạo ra những cơn sóng nhỏ trong lòng đại dương rồi. Bây giờ mọi người lên tiếng nhiều hơn trước”. Mình cắt ngang bạn để nói lên quan điểm cá nhân, không phải đến hôm nay, từ chuyện 16 sanh mạng, mà cơn sóng nhỏ bạn đề cập trên mình thấy nó đã được hình thành mạch ngầm hơn 10 năm nay, dẫn dắt nó là các cá nhân tổ chức hoạt động về động vật có tín nhiệm ở Việt Nam, các trạm/nhóm foster cứu hộ có tâm đức, rồi thổi hồn sống vào đó là các tổ chức nước ngoài đang hoạt động tích cực trong nước ta như: HSI; Animal Asia; Four Paws; I FAWs,… Chúng ta đang kế thừa mạch ngầm đó, đừng làm cho nó đứt đoạn mà việc cần làm là tiếp tục bảo dưỡng mạch nước này lưu thông rồi cho nó sung hơn mỗi ngày bằng những hành động nhỏ như: kêu gọi nhận nuôi; nâng cao ý thức triệt sản; chia sẻ kinh nghiệm chăm sóc thú nuôi an toàn; tạo ra các lời kêu gọi “chó mèo là bạn không phải thức ăn” để dần dần loại bỏ thói quen ăn thịt chó mèo, ngược đãi chó mèo ở nước ta;…. Đó vốn là những hành động nhân văn và mang đến những giá trị sống tốt đẹp; nó vượt qua lằn ranh đấu tranh vì yêu thương chó mèo thuần túy mà tiến tới lý tưởng cao đẹp hơn đó là đấu tranh vì lòng tự tôn của dân tộc, để các nước văn minh hơn không còn gọi chúng ta là giống loài man rợ. Hãy kiên trì theo đuổi, mình tin vũ trụ sẽ sớm tác động để giúp chúng ta đạt được mục đích đó. Có thể, sớm thôi Việt Nam sẽ có những soạn thảo luật bảo vệ động vật hoàn chỉnh!
Mình biết các bạn đang rất nóng lòng để thấy thành quả trên, nhưng việc thay đổi nhận thức không thế một sớm một chiều nó cần rất nhiều thời gian đôi khi cả vài thế hệ. Hãy tiếp tục kiên trì nói về cái chết oan của 16 sinh mạng để soạn thảo luật bảo vệ động vật sớm ra đời, nếu chưa thấy kết quả chỉ là do chúng ta chưa thực sự cố gắng đủ mà thôi!
06/11/2021
Sài Gòn, ngày mưa không rơi nhưng lệ vẫn ngấm.
🐾
PET CHOY
Website: petchoy.com
Hotline: 0896878929