15/06/2021
[CHUYỆN CỦA DÉN]
Hôm nay trời mát mẻ, con lại muốn tâm sự với mọi người câu chuyện mà con cứ canh cánh trong lòng mấy hôm nay.
Bữa rồi Happetness có dẫn con đi tiêm ngừa tại 1 viện thú y có tiếng ở Hà Nội. Hôm đó trời mát mẻ, mưa nhẹ chứ không có nắng nóng 39-40 độ như hôm rồi. Đây cũng là lần đầu tiên được Happetness đưa ra khỏi nhà, nên con cũng có chút sợ sệt. Vào đến viện con mới thấy có rất nhiều bạn trông giống con, các bạn ấy to lớn và có nhiều màu sắc trông thật bắt mắt, phải công nhận là bạn nào cũng đẹp hết á. Con nhìn lại mình thấy có mỗi 2 màu đen trắng mà chạnh lòng ghê á các cô chú. Mùi hương ở đây cũng lạ lẫm chứ không quen thuộc và dễ chịu như ở nhà nên con cũng có chút không được thoải mái.
Đang lim dim ngủ chờ tới lượt mình vô chích ngừa thì con thấy một chị gái xinh xắn, dáng người d**g dỏng cao, nước da trắng, mái tóc đen xuông xõa dài dắt theo 1 anh chó cỏ đi vào trạm. Lông anh chó vàng sẫm, dáng người khỏe khoắn, khuôn mặt anh thì nhanh nhẹn, lanh lợi trông có vẻ háo hức lắm chứ không có gì là sợ sệt chi cả. Anh chó cỏ vừa đi vào thì mấy người ngồi chờ tới lượt khám giống con đều quay ra nhìn rồi xì xầm bàn tán. Rồi có cô cũng có tuổi rồi cất tiếng:
"Cháu ơi, chó ta thì đem vào đây làm gì? Bọn này nó khỏe lắm, không cần phải cắt lông, tắm rửa, tiêm ngừa gì đâu. Vứt đâu cũng sống được hết. Với cả cũng chỉ là chó trông nhà thôi mà, ốm bệnh chết thì thay con khác thiếu gì."
Cô này nói xong thì cũng có vài người khác cười cười đồng ý, nhưng anh bác sĩ đang khám cho bạn mèo tới trước con gần đó nhẹ nhàng lên tiếng:
"Chó mèo dù là giống loài nào thì cũng đều là những thành viên trong gia đình cả chị ạ, các bạn ấy đều xứng đáng nhận được sự quan tâm, chăm sóc, yêu thương từ chúng ta mà."
Anh bác sĩ nói dứt lời thì tiếng cười, tiếng xì xầm cũng im bặt, rồi ai lại quay lại công việc của người đó. Riêng chị gái dắt theo anh chó cỏ thì mắt đỏ hoe, không nói nên lời vì xúc động hướng mắt nhìn về phía anh bác sĩ.
Về phía con thì con cũng đồng tình với anh bác sĩ. Con cũng là mèo ta, con cũng có cảm xúc và trí khôn riêng của giống loài mình. Ai yêu con, con biết, ai ghét con, con cũng biết hết, chỉ là con không nói ra được thôi. Con nghĩ ngày hôm đó chắc anh chó cỏ cũng buồn lắm, nhưng chắc chắn anh là 1 trong những chú chó hạnh phúc nhất vì có 1 cô chủ dễ thương và biết quan tâm tới anh, coi anh là vô giá bất kể anh là giống chó gì.
Mấy hôm trước, con cũng vừa xem được một clip ngắn trên facebook về anh trai ngoại quốc nọ, không may làm lạc mất chú cún cưng của mình (cũng là chó cỏ ạ) mà anh chạy đi kiếm không nổi mà khóc quá trời luôn. May mắn có người nhìn thấy chỉ cho anh chỗ đến đón cún về. Vừa trông thấy anh, chú cún mừng hết biết, đuôi vẫy nhặng cả lên, xoắn xít chạy về phía chủ. Anh trai ngoại quốc thì cũng vừa ôm, vừa xoa, vừa khóc như tìm lại được điều vô giá tưởng như đã đánh mất của mình vậy.
Từ đợt đó con cũng buồn và suy nghĩ miên man là liệu rằng có phải vì chúng con không đẹp, không đắt giá như những bạn chó mèo tây khác nên chúng con không xứng đáng nhận được yêu thương và những điều tốt đẹp nhất? Thế nhưng sau khi chứng kiến sự việc ở trạm thú y, xem clip về anh trai ngoại quốc nọ, cũng như chính bản thân con nhận được tình yêu từ Happetness, con lại có 1 niềm tin mạnh liệt rằng một ngày không xa chúng con cũng sẽ nhận được cái nhìn không còn phân biệt, được tất cả mọi người xem như là 1 thành viên trong gia đình, trân trọng và yêu quý thay vì chỉ được coi như con chó trông nhà, hay con mèo ta mặt tam giác nhìn ác ác 😰
🐱Dén - Happetness🐱