24/06/2026
Từ khi về quê sống, tôi cảm thấy việc giữ gìn môi trường sống ở vùng nông thôn ngày nay đi xuống rất nhiều. Hết mùa lúa gặt, bà con nông dân bây giờ ko muốn làm cỏ theo cách ngày xưa.
Trước đây, mỗi mùa lúa gặt xong, để chuẩn bị cho mùa cấy tiếp theo, mọi người thường ra đồng làm cỏ bờ. Các con kênh, mương được các bác nông dân làm cỏ, dọn sạch mương máng nhằm lưu thông dòng chảy cho ruộng của mình. Còn bây giờ, tôi thấy rất buồn khi mọi người cầm bình thuốc sâu đi phun thuốc cỏ. Cả một cánh đồng là màu cỏ úa vàng. Phun thuốc sâu thì tiện rồi, không cần mất nhiều công sức, lại diệt được cỏ tận gốc. Mẹ tôi nói, nếu cắt cỏ thì cỏ mọc lên rất nhanh, chỉ 2-3 tháng lại phải làm. Nhưng đó là cách bảo vệ hệ sinh thái, bảo vệ môi trường sống, và là cách bảo vệ chính hạt lúa của chúng ta. Nếu cứ dùng thuốc diệt cỏ, chúng ta chẳng còn nhìn thấy con cua, con tép dưới kênh mương. Người nông dân giẫm lên cỏ phun thuốc rất độc hại. Đó là một trong lí do ngày nay nhiều ca bị ung thư đến vậy.
Một cá nhân như tôi rất buồn khi không thể thay đổi được suy nghĩ của một tập thể. Chỉ biết dùng con chữ truyền tải, ai đọc thay đổi được suy nghĩ làm nông nghiệp thì tôi mừng. Ai cũng muốn ăn đồ sạch, hít thở không khí sạch cả.
Nếu ai từng mua những nông sản sạch thì biết, giá cả không hề rẻ chút nào. Cũng đúng thôi, vì công sức để tạo ra nông sản sạch đâu có ít. Nhưng chúng ta không thể ăn nông sản sạch trong một mảnh ruộng mà xung quanh đó là cả cánh đồng phun thuốc cỏ.
Đôi dòng nỗi niềm của tôi viết ra. Thôi thì mọi người tự mua giống cây về trồng, giống hạt về gieo, phục vụ cho gia đình mình trước. Mọi người có thể tham khảo một số loại tôi cảm thấy yên tâm với nhà sản xuất. Thuần nông nghiệp!