03/07/2019
Hồi 2007, khi tôi cầm bản draft kịch bản DCT6 tới gặp một đạo diễn nổi danh lúc bây giờ để nhờ anh góp ý. Đại ca ấy, người dính rất nhiều phốt về tiền bạc, nói một câu mà tôi rất biết ơn vì anh chân thành: Em ạ, có tiền thì em mua con Santa Fe chứ làm phim làm gì. Ít nhất anh cũng ko lừa tiền của tôi, một thằng nhóc mà anh bảo là còn quá trẻ. Thực sự là ở tuổi 23 thì quả thật tôi rất trẻ và quá thiếu kinh nghiệm cũng như trình độ, phải thừa nhận như thế vì chẳng ai giỏi ngay từ đầu. Thế mà Sơn Tùng thì sao, năm nay anh ấy mới 24 tuổi. Vài năm trước Sơn Tùng vẫn chỉ là một chú teenager ở Thái Bình, tập tành thu âm với máy tính ở nhà. Vậy mà giờ đây Sơn Tùng thu âm và featuring Snoop Dogg trong bản hit mới nhất của mình. Từ mầm non phường khóm tới đẳng cấp thế giới, thực sự có thể nhanh như vậy sao? Và Sơn Tùng chứng minh là đúng như thế, thực sự quá sức đáng nể, đáng khâm phục. OK, nhiều người sẽ nghĩ là có tiền thì sẽ thuê được Snoop Dogg thôi, hắn cũng đã ở bên kia sườn dốc lâu rồi (mặc dù vẫn có tổng tài sản là 135 triệu USD ~ 3 ngàn tỷ VND, một trong những tay giàu nhất làng nhạc Rap). Tôi tin là bây giờ Sơn Tùng cũng rất là giàu, không thể nghèo được. Nhưng liệu có giàu bằng anh Ngọc Sơn hay anh Đàm Vĩnh Hưng không? Tôi không nghĩ là hai người ấy nghèo hơn Sơn Tùng. Nhưng tại sao họ không mời Snoop Dogg hợp tác bao giờ cả? Bởi vì đơn giản là họ chẳng bao giờ nghĩ đến. Sự khác biệt của Sơn Tùng là ở chỗ này thôi. Trước hết, tại sao Sơn Tùng lại chọn Snoop? Có thể vì Sơn Tùng là fan của Snoop, chính vì thế mà âm nhạc của Sơn Tùng tự nhiên nó hợp gu với Snoop. Câu hỏi tiếp theo lại tại sao Snoop lại nhận lời? Tiền có phải là yếu tố chủ chốt hay không? Nếu thế thì Snoop Dogg có thể featured trong hit của Đàm Vĩnh Hưng hay Ngọc Sơn trong tương lai không? Đương nhiên các trả lời giả định sẽ không thể đảm bảo chắc chắn được bất cứ điều gì. Chỉ có một điều chắc chắn đó là: thay vì dùng tiền để mua một bộ sưu tập biệt thự hay bộ siêu tập siêu xe, Sơn Tùng dùng tiền kiếm được từ âm nhạc để mời một ngôi sao tầm thế giới tham gia trong tác phẩm mới. Nước cờ này làm tăng giá trị thương hiệu của Sơn Tùng lên một tầm cao mới, trong đó Châu Á đã chỉ còn là sân chơi nhỏ. Đương nhiên sau đó anh ta sẽ còn kiếm được nhiều và rất nhiều tiền hơn nữa. Liên tục tái đầu tư để phát triển sản phẩm, đây chính là tư duy của một entrepreneur, không phải loại nouveau riche có tiền mà chẳng biết làm gì cho có ích. Chưa kể là Sơn Tùng có một tài năng không cần bàn cãi về tạo giai điệu catchy và viết những lời ca cực kỳ đậm chất thơ mà không hề sáo rỗng. Bằng việc bất ngờ đặt cái tên Việt Nam lên bản đồ nhạc pop, không còn nghi ngờ gì nữa, người đàn ông còn rất trẻ này đã là một huyền thoại rồi.
Sơn Tùng chính là hình ảnh của Việt Nam ngày hôm nay. Chúng ta đã quá quen với ý nghĩ rằng đất nước này chậm tiến, nghèo đói, chỉ là vùng sâu vùng xa của thế giới. Điều đó đúng với năm 1997, khi tôi đọc về internet trên tạp chí Thế Giới Mới mà tưởng là chuyện thần thoại. Nó không còn đúng với ngày hôm nay, khi mà giới trẻ thấy quá là bình thường khi họ đi những đôi giày Nike, Adidas giá 150-200 USD. Thật sự thì chúng ta đang đi lên rất nhanh và người ngoài nhìn vào chúng ta thì rất ghen tị. Khi tôi gặp gỡ các bạn bè Châu Á ở Busan, điều mà tôi nhanh chóng nhận ra là chỉ có một số ít quốc gia cảm thấy lạc quan với nền điện ảnh nước họ. Ngay cả Hàn Quốc hay Nhật Bản cũng đang rất lo lắng về sự tăng trưởng trong thập kỷ tới. Những quốc gia như Hongkong, Thái Lan, Đài Loan, mặc dù sở hữu cơ sở hạ tầng tốt và một truyền thống khá dài, nền điện ảnh trên thực tế là lao dốc. Các quốc gia Đông Nam Á phát triển như Singapore, Malaysia, Indonesia lại gặp phải vấn đề về identity vì dân số quá đa dạng về mặt sắc tộc, ngôn ngữ. Thị trường quá phân mảng, khiến cho điện ảnh nội địa gặp khó khăn vì chỉ có thể sản xuất phim cho một khối dân nhất định. Các quốc gia nghèo như Cambodia, Bangladesh hay đang chiến tranh như Afghanistan thì chỉ có thể ước ao có được những điều kiện về trang thiết bị, con người, thị trường phân phối như Việt Nam đang có. Bây giờ các dự án phim đến từ các quốc gia này dễ xin được tài trợ hơn Việt Nam rất nhiều, đơn giản vì chúng ta đã hết nghèo mất rồi. Có lẽ chỉ có Trung Quốc và Ấn Độ với trị trường tỷ dân là không lo lắng gì nhiều. Điện ảnh Việt Nam có một thị trường tăng trưởng trung bình gần 25% mỗi năm với thành phần khán giả tập trung cao độ về ngôn ngữ: tiếng Việt. Và nhất là sự ổn định xã hội, cộng với đà tăng trưởng kinh tế cực kỳ tốt, hai điểm này là tiên quyết cho mọi kỳ vọng đầu tư trong bất kỳ một ngành kinh doanh nào. Sẽ chẳng ai muốn xem phim, nghe nhạc pop, hưởng thụ văn hoá nghệ thuật trong một xã hội bất ổn, chiến tranh loạn lạc và kinh tế suy thoái. Nửa tiếng trước, người bạn Afghanistan kể với tôi rằng hôm qua có một vụ đánh bom ở Kabul, 100 người thiệt mạng. Bạn ấy nói tôi may mắn vì là người Việt Nam, sống ở một nơi như Việt Nam. Đó chính xác là hình ảnh Việt Nam trong mắt người ngoài: một đất nước có vô vàn hi vọng.
Vì vậy hãy thôi than vãn phàn nàn, ghen tỵ đâu đâu và tự ti yếu đuối. Hãy noi gương theo những gì Sơn Tùng làm, học hỏi tin thần vươn tới đỉnh cao và cao hơn nữa của anh ấy. Tương lai của Việt Nam thực sự rất sáng, chúng ta cần phải tự tin chinh phục thế giới. Hãy cống hiến, làm nên những điều có ý nghĩa, đáng tự hào cho đất nước này, và bằng cách đó, chính mỗi người cũng sẽ được hưởng lợi, như Sơn Tùng sẽ rất rất rất là giàu vậy.