22/06/2024
|22.06.2024| Buổi học cuối cùng
Thế là, kết thúc thật rồi!
Kết thúc 1000 ngày dưới cái tên thân thương "Ngô 3". Cảm giác như chỉ mới đây thôi, chúng mình còn là những cô cậu học trò lớp 10 mới vào trường, nhìn đâu cũng thấy lạ lẫm và thích thú. Vậy mà chỉ chớp mắt cái đã trở thành cựu học sinh, nhìn góc nào ở Ngô cũng thấy quen thuộc, luyến tiếc chẳng nỡ rời xa...
Người ta bảo cấp 3 là khoảng thời gian tươi đẹp nhất của cuộc đời. Bởi khi đó ta đang ở độ tuổi đẹp nhất, thuần khiết nhất và mọi thứ đều xuất phát từ trái tim chân thành. Ba năm qua bên nhau, chúng mình đã cùng học tập, cùng nghịch ngợm, cùng khóc, cùng cười và cùng nhau sống hết mình trong những năm tháng thanh xuân đầy nhiệt huyết này. Để giờ đây khi tất cả đã tan thành kỉ niệm, ngoảnh đầu nhìn lại chẳng còn gì phải hối tiếc. Chỉ tiếc rằng không được quay trở lại khoảng thời gian ấy thêm một lần nữa.
Ngày trước đã từng vui sướng hò hét khi được thông báo nghỉ học 1 hôm, 1 tuần, nhưng bây giờ được nghỉ mãi mãi lại chẳng thấy vui nổi mà cứ có cảm giác bâng khuâng, man mác trong lòng. Buổi cuối đi học, những chiếc áo trắng tinh mọi ngày nay ngập tràn những lời chúc đầy đủ màu sắc. Chúng mình chúc nhau đỗ NV1, thành công và đừng quên nhau nhé. Chào tạm biệt nhau, bước ra khỏi cánh cổng này, ai rồi cũng sẽ có một ngã rẽ riêng, một khoảng trời riêng để bay tới. Rồi 10 năm nữa, 20 năm nữa, chúng mình sẽ là ai? Có thành ông nọ bà kia hay chỉ là một người bình thường? Dù có là ai đi chăng nữa, hãy luôn nhớ rằng mình đã từng là 1 trong 46 mảnh ghép của A5K76, đã từng cùng nhau viết nên câu chuyện thanh xuân tươi đẹp nơi đây. Trên bước đường trưởng thành sau này, thử thách có, vấp ngã có, nhưng chúng mình nhất định phải giữ chính mình, lấy tử tế làm kim chỉ nam, như một cách nhớ ơn tới Ngô 3 đã nuôi dạy mình như vậy.
Ngô ơi, chúng mình trưởng thành thật rồi. Tạm biệt nhé!
Tháng 9 này, lớp học nơi quen thuộc ấy lại đầy ắp tiếng nói cười, nhưng chẳng phải là chúng mình nữa. Cảm ơn Ngô đã dạy dỗ và đồng hành cùng chúng mình trên hành trình tập lớn. Từ nay, xin gửi lại nơi đây kỉ niệm đẹp nhất của tuổi học trò. Ngô vẫn sẽ luôn là "nhà", là nơi mà chúng mình muốn trở về mỗi khi mệt mỏi trên hành trình làm "người lớn".
"Cho tôi yêu thêm nơi này một chút, một chút thôi
Để tôi nhớ
Mai xa rồi sẽ nhớ nhau thật nhiều..."