Cockapoo

Cockapoo Nơi những ai yêu quý Cockapoo có thể tìm cho mình một bé và mang về nhà ^^ Hãy gọi cho mình theo số liên lạc của page nhé.

Cockapoo là giống chó có nhiều ưu điểm do sự kết hợp đặc biệt giữa poodle và cocker

Nếu một chú poodle tính tình hoạt bác, nhanh nhẹn, hơi loi nhoi và không rụng lông
và cocker tính tình trầm hơn, tình cảm, ít sủa bậy, lại hay rụng lông
thì cockapoo có tất cả những ưu điểm từ hai giống trên, và đặc biệt những chú cockapoo có bộ lông xoăn nhẹ, hai tai màu đậm hơn lông toàn thân, bốn chân đi vớ, p

hải nói là nhìn rất đẹp và lạ mắt :x

Khi bạn có một bé cockapoo thì đó là điều rất đặc biệt vì không một chú cockapoo nào giống chú nào mà tùy vào sự ngẫu nhiên do sự kết hợp hài hòa của chó bố mẹ từ màu lông, size,...

Và nếu bạn có ý định có một chú chó đặc biệt như thế thì Cockapoo là nơi bạn đang tìm.

14/07/2023
23/08/2022

KHI THẦN THỨC ĐẾN ĐẦU THAI NÓ CÓ Ý NIỆM, NÓ CÓ SÓNG, THẾ NÊN KHI NGƯỜI MẸ KHỞI TÂM ĐỘNG NIỆM, HẾT THẢY CỬ CHỈ LIỀN ẢNH HƯỞNG ĐẾN BÀO THAI, VÌ VẬY NGƯỜI TRUNG QUỐC THỜI XƯA CHÚ TRỌNG “THAI GIÁO”, ĐẠO LÝ LÀ Ở CHỖ NÀY.

Phật nói hiện tượng vật chất, nói cho chúng ta bốn nguyên tắc, “địa, thủy, hỏa, phong”. Địa, thủy, hỏa, phong là nói về cái gì? Nói về vật chất căn bản, hiện nay gọi là lạp tử cơ bản, nhất định có bốn hiện tượng này. “Địa” là gì? Là một dạng vật chất mà bạn có thể nhìn thấy được, đây gọi là “địa”. Địa là đại biểu cho vật chất, mắt thịt chúng ta không thể nhìn thấy, dưới kính hiển vi cao cấp phát hiện được, thấy được những thứ này. Phật không cần những dụng cụ này, mắt Phật gọi là “ngũ nhãn viên minh”, ngài có thể nhìn thấy, phàm phu chúng ta không thể nhìn thấy. Thế nên, mắt của ngài nhạy bén hơn chúng ta, ngài nhìn thấy hiện tượng này. Vật chất căn bản hình thành như thế nào? Nó có mang điện. Cho nên “hỏa đại” chính là điện dương, “thủy đại” chính là điện âm, ngày nay chúng ta nói nó có nhiệt độ, có độ ẩm. “Phong đại” là gì? Nó là trạng thái động chứ không phải tĩnh, đây là nói về vật chất căn bản. Hết thảy cả hiện tượng vật chất bao gồm cả những tổ chức tế bào của con người đều có hiện tượng này. Bạn nghĩ xem nó làm sao không động cho được? Các lạp tử căn bản nó cũng đang ở đó chuyển động. Động thì sẽ sanh ra sóng, dao động sóng có phạm vi bao lớn? Nói cho chư vị lý luận và phương pháp đều giống nhau, dao động sóng này biến tận hư không pháp giới. Sau đó bạn nghĩ thử xem, thiên địa vạn vật, nhiều chúng sanh khởi tâm động niệm như vậy thì sóng càng hiện rõ, mức độ dao động sóng càng lớn. “Dao động sóng” của vật chất tương đối vi tế, tương đối nhỏ; do đó bạn mới biết, sóng trong không gian sinh hoạt của chúng ta phức tạp đến mức nào. Trong kinh Phật nói ý thiện, tâm thiện thì dao động sóng sẽ ôn hòa, ổn định, sau khi tiếp xúc bạn sanh tâm hoan hỷ, tiếp xúc cảm thấy rất dễ chịu. Ý ác, tâm ác thì dao động sóng sẽ rất mãnh liệt, bạn tiếp xúc đến cảm thấy toàn thân khó chịu. Hiện nay có người gọi hiện tượng này là “từ trường”, cũng được, gọi là từ trường cũng được. Ở Trung Quốc, người luyện khí công gọi là “khí”, cũng được, đều là một việc này. Bạn gọi là “khí” cũng được, trong Phật pháp gọi là “quang”, gọi là “dao động sóng”, gọi là “từ trường” đều cùng một đạo lý.

Do đó có thể biết, khi thần thức đến đầu thai nó có ý niệm, nó có sóng, thế nên khi người mẹ khởi tâm động niệm, hết thảy cử chỉ liền ảnh hưởng đến bào thai, vì vậy người Trung Quốc thời xưa chú trọng thai giáo, đạo lý là ở chỗ này. Chúng ta hiểu được “thai giáo” ghi trong sách xưa, trong đó có nói một số nguyên lý, nhưng nói không được rõ ràng, không được thấu triệt như vậy, chúng ta đọc xong thì bán tín bán nghi, không biết tính nghiêm trọng của ảnh hưởng này, không biết được! Ngày nay chúng ta hiểu rõ “dao động sóng”, chân tướng sự thật này, thì biết được khởi tâm động niệm ảnh hưởng đến thai nhi quá lớn, quá lớn đi. Do đó, người làm mẹ trong thời kỳ mang thai, trong giai đoạn này khởi tâm động niệm đều là thiện, đều là thanh tịnh, thì đứa bé trong thai nhận được lợi ích quá lớn, quá lớn! Người ta ai cũng hy vọng con cái của mình tốt lành, con hiếu cháu hiền. Làm thế nào dạy nó? Trong lúc mang thai, chính chúng ta phải hiếu thảo, phải tận hiếu, dao động sóng của lòng hiếu thảo sẽ ảnh hưởng tới đứa trẻ. Chúng ta tu tịnh, tu thanh tịnh, tu phước, vậy mới thật sự trồng xuống hạt giống sâu dày cho nó. Việc này không phải là không có đạo lý, nhất định không phải là mê tín.

Tại sao đức Phật dạy cho chúng ta đọc bộ kinh này? Bộ kinh này là “Hiếu Kinh”, tinh thần nói trong kinh này quy nạp lại thành bốn chữ “hiếu thân tôn sư”, hiếu thân tôn sư là đại căn đại bản của giáo học thế gian và xuất thế gian. Chúng ta tu học Phật pháp Đại thừa là bắt đầu học từ đâu? Bắt đầu học từ kinh Địa Tạng, địa là tâm địa, tạng là kho báu. Kho báu trong tâm địa là gì? Vô lượng trí tuệ, vô lượng đức năng; “đức” là phước đức, “năng” là năng lực, kỹ thuật; vô lượng tài nghệ là kho báu vốn có trong tự tánh chúng ta, đây gọi là Địa Tạng. Kho báu chôn dưới đất, giống như ngày nay chúng ta gọi là khoáng sản vàng bạc, nếu như không khai thác mà cứ để ở dưới đất, tuy có nhưng chúng ta không được thọ dụng. Bạn phải biết khai thác, dùng phương pháp gì để khai thác? Khai thác kho báu trong tự tánh nhất định phải dùng tánh đức, phải dùng công cụ này, tương ứng với nó thì mới khai phát được. Trong tánh đức thì thù thắng nhất chính là “hiếu kính”, thế nên hiếu kính mới có thể khai phát kho báu tự tánh. Tu học Phật pháp Đại thừa phải bắt đầu học từ đâu? Trước tiên là học Địa Tạng, hạ thủ từ chỗ này. học hiếu đạo trước, từ trong hiếu đạo xây dựng sư đạo, Phật pháp là sư đạo, sư đạo xây dựng trên nền tảng của hiếu đạo.

(Trích: Kinh Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện, tập 24)
Đọc thêm: https://phapamtuyenluu.com/tin-tuc/dia-tang-bo-tat-bon-nguyen-kinh-tap-24

05/08/2022

TRÊN BÀN CÓ 20 MÓN ĂN, MÓN NÀO CŨNG NGON QUÁ CHỪNG! MÓN NÀO BẠN CŨNG GẮP ĂN, ĂN ĐẾN NỔI MẬP RA... ĐÂY LÀ CÁI GÌ? LÀ LÒNG THAM, THAM ĂN...

Ngày nay một chút định lực chúng ta cũng không có!

Thí dụ [hằng ngày] phòng ăn ở Cư Sĩ Lâm có gần 20 món ăn, quá nhiều món ăn để trước mặt như vậy là một sự cám dỗ, chỉ thử mỗi món một chút thôi thì cũng no quá chừng.

Người niệm Phật càng ngày ăn càng mập thêm thì không phải là một chuyện tốt, chúng ta phải tự khắc phục mình, trong nhiều món đồ ăn này chỉ gắp ba bốn món thì thôi.

Trong việc ăn uống phải biết chế ngự, ăn cho điều độ thì mới có thể giữ thân tâm khỏe mạnh; không chế ngự nổi thì thân tâm sẽ không khỏe mạnh.

Nếu ăn đến mập béo ra thì thân thể sẽ không khỏe mạnh; nhìn thấy những món ăn này rất dễ tăng trưởng tâm tham, lại tạo nên tâm lý không khang kiện. Tu hành là phải tu trong những sự việc này!

✍🏻Cung Kính Trích Lục Tự Các Bài Pháp Của Hoà Thượng Tịnh Không.

Thương Trần
26/07/2022

Thương Trần

Hai đời làm tăng vẫn không thoát khỏi tình duyên nơi trần thế.
________________________________________

Quan hệ nhân duyên giữa người với người, đời này tiếp tiếp đời kia, nơi trần thế mênh mông đến thế, nhưng nối tiếp tiền duyên kiếp trước, dù cho xa cách nghìn dặm nhưng cuối cùng họ cũng phải gặp nhau. Trải qua luân hồi hàng nghìn năm có thể vẫn chưa hết được mối tình duyên ấy.

Cách đây 1000 năm trước có một hòa thượng tu hành tại chùa Vĩnh Hoa từ thủa nhỏ. Sau nhiều năm vị hòa thượng này xuống núi vân du, khi trở về chùa thì sư phụ đã viên tịch rồi, bởi vậy chúng tăng trong chùa chọn vị này lên làm trụ trì.

Không lâu sau vị trụ trì mới bắt đầu lập đàn giảng kinh tuyên dương Phật Pháp, khi đó chưa đến 30 tuổi, người thường gọi đùa vị này là “tiểu phương trượng”. Cùng với ảnh hưởng được mở rộng, hương hỏa trong chùa càng ngày càng thịnh vượng, khách hành hương, các tín chúng, những người hỏi đạo đến vị trụ trì đều không cự tuyệt.

Một hôm, một nhà giàu họ Lý có việc đi qua chùa, ông dẫn theo người nhà, tiện đường liền lên núi thắp hương kính Phật, khi uống trà nói chuyện thì biết được cả nhà ông đều tín phụng Phật Pháp, hay làm việc thiện, vì nghe nói vị trụ trì tu luyện trong Phật Pháp đạt được trình độ nhất định nên ghé vào thăm, thuận tiện cho chúng tăng một ít đồ cúng.

Đi cùng còn có con gái của ông, dáng vẻ khoảng 16-17 tuổi, dung mạo đoan trang, cô nhìn thấy những câu kệ vị trụ trì viết liền cầm lên xem hồi lâu, rồi chợt hỏi chuyện một cách tò mò, vị trụ trì khiêm tốn trả lời từng câu hỏi. Không lâu sau thì họ phải lên đường, khi từ biệt ánh mắt của Lý tiểu thư không rời khỏi trụ trì, ánh mắt đó từ trước đến giờ trụ trì chưa từng tiếp xúc qua.

Bỗng nhiên vị trụ trì thấy chấn động, tâm tư suy nghĩ bất định, tự nhủ: “Ta tu hành từ nhỏ đến nay, tự nghĩ định lực bản thân không hề nông cạn, làm sao trước nữ sắc lại thất bại thế này?” Từ hôm đó, nhiều ngày khi đả tọa không thể nhập định được, những suy nghĩ bất chính liên tiếp đến, dần dần phải qua thời gian dài mới có thể chế phục được tâm ma này, từ đó tu luyện trong Phật Pháp không dám có chút buông lơi.

Một năm sau, dưới núi có người vội vã đưa đến một bức thư, thì ra là thư của Lý viên ngoại, vị trụ trì vừa mở ra xem mồ hôi lạnh liền toát ra, vội vàng niệm Phật hiệu. Trong thư viết con gái Lý viên ngoại từ sau khi ở chùa trở về, không lâu sau thì ngã bệnh, không cách nào chữa được, tìm không ra nguyên nhân căn bệnh, tiểu thư không nói, người nhà cũng không có cách nào.

Sau này mới ít nhiều biết được là vì tương tư nên thành bệnh, vị trụ trì là người trong Phật môn, chuyện này chẳng phải trò cười sao? Nhưng không biết làm thế nào vì sức khỏe con gái ông ngày càng nguy kịch, chỉ còn cách mời vị trù trì từ bi xuống núi thăm con gái ông.

Việc cứu người là khẩn cấp, do đó trụ trì vội vàng thu xếp công việc và đồ đạc rồi theo người đưa thư xuống núi. Sau nhiều ngày thì đến được Lý phủ. Lý viên ngoại trong lòng nóng như lửa đốt, nhìn thấy trụ trì bèn vui mừng ra đón. Dường như đã có người sớm báo cho tiểu thư, viên ngoại ở bên ngoài gọi tiểu thư: “Con gái, con xem ai đến này”.

Tiểu thư từ từ ngồi dậy khỏi giường, nét mặt ửng hồng, khe khẽ hỏi: “Cao tăng, ngài đã biết rồi sao?”. Lời nói có vẻ mệt mỏi, cơ thể biểu lộ ra vẻ yếu ớt.

Trụ trì vội vàng thi lễ, ra hiệu cô ấy không nên cử động nhiều, sau đó trụ trì giảng giải về Phật Pháp, muốn cô ấy vượt qua chướng ngại tình cảm nam nữ, nhưng cô ấy tựa như nghe mà không nghe, lúc sau hỏi: “Cao tăng, kiếp này ngài và tôi không thể đến được với nhau ư?”

Trụ trì liền lập chưởng nói: “Đúng vậy, tuyệt đối không thể được!”

Nước mắt cô gái lăn dài trên má, một hồi lâu sau cô ấy chỉ vào gói đồ trên bàn và nói: “Hôm nay gặp nhau, không biết khi nào mới lại tương phùng, tôi tặng ngài một bó tơ lụa làm đồ cung dưỡng, mong cao tăng nhận cho”.

Trụ trì ấp úng nói: “Cái này…”

Dáng vẻ của cô ấy làm vị trụ trì không nỡ cự tuyệt: “Vậy bần tăng xin nhận, cảm tạ nữ thí chủ, bần tăng xin cáo từ, xin nữ thí chủ an tâm nghỉ ngơi dưỡng bệnh, đọc nhiều kinh Phật, sức khỏe sẽ sớm hồi phục”.

Thấy cô ấy lặng im, trụ trì liền quay người bước ra khỏi phòng. “Cao tăng xin hãy thong thả”, tiểu thư gọi với, rồi nhìn trụ trì bằng ánh mắt kỳ lạ: “Nếu đời này ngài tu không thành thì sao?”

Trụ trì đáp lời: “Nếu đời này ta không tu thành, đời sau vẫn tiếp tục làm tăng”.

“Nếu đã như vậy, dải lụa này xin làm tín vật, kiếp sau tôi lại lên chùa tìm ngài”. Nói xong tiểu thư quay người đi vào trong.

Trở về chùa được hai năm, nghe nói sau khi trụ trì rời khỏi đó không lâu, Lý tiểu thư đã qua đời trong sầu não. Việc này đã khuấy động cả một đời của trụ trì, quả nhiên trong kiếp đó trụ trì tu không thành.

Đến kiếp sau, vị này lại chuyển sinh thành hòa thượng, sau đó ở chùa Vĩnh Hoa tiếp tục làm trụ trì. Thấm thoắt mấy năm trôi qua, đã lại đến trung thu, ngày thứ hai là ngày hương hội.

Buổi tối khi tụ trì đả tọa nhập định, bỗng nhiên trước mắt hiện lên một khoảng không rõ ràng, vị trụ trì biết được mình là phương trượng tiền nhiệm chuyển thế và cũng biết được chuyện gì sắp xảy ra, sau khi xuất định chỉ biết thở dài than rằng: “Định số! Đúng là định số!”

Ngày hôm sau, người đến hành hương rất đông, đến trưa nghe thấy phía bên ngoài cổng chùa có tiếng truyền vào, trong tâm tôi máy động: “Đến rồi, cuối cùng cũng đã đến!”

Lát sau, các khách tăng dẫn người có dáng vẻ là quan viên đi vào đại điện, lễ Phật xong ở trong phòng khách mời tôi tiếp đón.

Vị quan viên vừa thấy trụ trì liền nhìn kỹ trên dưới, rồi không ngừng gật đầu: “Quả đúng như thế, quả đúng như thế!”

Hai tay trụ trì hợp lại trước ngực: “Xin hỏi đại nhân từ đâu đến? Đến có việc gì?”

Người đó bỗng như giật mình tỉnh giấc, trả lời: “Ta đến từ Trường An, vì con gái mà đến quý tự tìm người”.

Trụ trì nói: “Tìm người ư? Trường An cách Vĩnh Hoa tự cả trăm dặm, làm sao có người cô ấy cần tìm được?”. Các khách tăng đều cảm thấy kỳ lạ.

Là như vầy… Người đó giải thích: “Ta có một cô con gái, nó giống như viên minh châu trong tay vợ chồng ta, chẳng mấy chốc đã đến tuổi kết hôn, có rất nhiều người nó cũng thấy vừa mắt. Một hôm nó mơ thấy chồng mình là người nơi cửa Phật, hơn nữa kiếp trước từng có ước hẹn. Cụ thể hiện giờ ở chùa nào, dáng vẻ ra làm sao, còn có tín vật làm chứng, nói rõ ràng mười mươi. Ta cũng là người tin Phật, mặc dù bán tín bán nghi, ta vẫn muốn đến trước để hỏi dò và nghe ngóng xem sao, không ngờ quả thật rất đúng với lời con gái nói, không sai chút nào”.

Các sư đệ bên cạnh nghe không lọt nữa, tức giận nói: “Vớ vẩn, phương trượng chúng tôi là cao tăng đắc đạo, sao lại có thể giống lời ông nói được chứ?”

Trụ trì đưa tay lên ra hiệu bảo họ đừng nói nữa, rồi đi vào nhà kho mở hòm gỗ của phương trượng tiền nhiệm để lại, lấy ra gói đồ để lâu đã bị bụi phủ kín, cảm xúc dâng trào. Sau đó trở lại phòng khách, đặt gói đồ lên bàn rồi nói với vị quan viên: “Đây chính là tín vật mà con gái ngài nói, đó là di vật của tổ sư”.

Lúc này các tăng nhân trong chùa tụ lại ngày càng đông, có người chen vào trong phòng, đứng không được liền chen lên bên cửa sổ, chen nhau mà thở, hiếu kỳ chăm chú vào mọi việc xảy ra ở đây. Vị quan viên nói: “Vậy thì ngài hãy mở gói đồ đó ra xem xem”.

Trụ trì nhẹ nhàng mở gói đồ ra, quả nhiên là một bó vải lụa màu trắng, mọi người đều ngạc nhiên. Bỗng nhiên dải lụa đó phát ra ánh sáng nhạt, các tăng nhân cùng tụng niệm Phật hiệu, phủ phục xuống quỳ lạy. Lúc lâu sau, mọi người mới giật mình tỉnh lại, vị quan viên đó nói: “Nếu tất cả đều là sự thật, thì xin cao tăng thu xếp rồi cùng tôi lên đường vào phủ chọn ngày để cùng tiểu nữ hoàn thành hôn sự, con gái tôi kết hợp với ngài đúng là ‘trai tài gái sắc’”.

Cả đại điện bỗng chốc tĩnh lặng, mọi người điều tỏ ra vô cùng lo lắng. Trụ trì suy nghĩ một lúc rồi chỉnh lại tăng y, ngồi ngay ngắn trên chiếc bồ đoàn, tay lần chuỗi Phật châu niệm một đoạn dài Phật hiệu, nước mắt lăn xuống với dáng vẻ đau thương: “Là nợ nghiệp kiếp trước, làm ta hai đời không thể giải thoát được, đành đoạn dứt từ đây, đợi đến khi đắc lại chính Pháp vậy!”

Nói xong tự mình làm tọa hóa mà rời đi (tọa thiền cho đến khi viên tịch).

Nên biết thế gian còn lục đạo luân hồi trầm luân không hết bởi cũng là Tình ái, rộng hơn nữa là bởi "Thất Tình Lục Dục".
___________________________________________

Thất tình lục dục, là bảy thứ tình cảm biểu lộ ra bên ngoài và sáu việc ham muốn của con người gồm chung trong câu nói ngắn gọn là "thất tình lục dục".

1.Thất tình: Bảy thứ tình cảm mà mỗi chúng ta đều có như: Vui mừng, giận dữ, buồn bã, vui vẻ, yêu thương, ghét và ham muốn hay nói cách khác là hỉ, nộ, ai, lạc, ái, ố và dục vậy.

Bảy trạng thái tâm lý nầy luôn luôn tiềm ẩn ở nơi tâm thức chúng ta, hễ khi nào gặp một cơ hội thuận tiện, tự nhiên cái tình cảm ấy sẽ hiện nguyên ra bên ngoài như bộc lộ ra nơi nét mặt hay nơi cử chỉ, trong lời nói v.v... Như khi vui, người ta có bộ mặt tươi tắn, lúc buồn mặt ủ dột, lạnh nhạt. Còn giận thì mặt tái mét, xanh xao; yêu thương mặt đỏ, nóng bừng v.v... Một trong 7 thứ tình cảm trên thái quá cũng khiến cho tâm sinh lý con người xáo trộn mất quân bình và gây ra những hành động thiếu ý thức và tai hại. Để đối trị lại với thất tình, Phật giáo đưa ra Thất-giác-chi tức là 7 điều hiểu biết đúng đắn là: Chọn lựa phương pháp, chuyên cần, mừng vui, nhẹ nhàng, suy nghĩ, định tĩnh tâm thức và xã bỏ những ý tưởng thấp hèn.

2.Lục dục: là 6 điều ham muốn đã trở thành thói quen khó sửa đổi:

-Sắc dục: Thấy các sắc xanh, vàng, đỏ, trắng và hình sắc nam nữ rồi tham đắm vào đó.

-Hình mạo dục: Thấy hình dung đoan chánh, tướng mạo tốt đẹp mà sanh lòng tham đắm.

-Uy nghi tư thái dục: Thấy tướng đi, đứng, nằm ngồi, nói cười mà sanh lòng ái nhiễm.

-Ngữ ngôn âm thanh dục: Nghe tiếng nói trau chuốt êm ái thích ý vừa lòng, giọng ca lảnh lót, tiếng nói dịu dàng mà sanh lòng yêu mến.

-Tế hoạt dục: Thấy da thịt của nam nữ mịn màng, trơn láng mà sanh lòng yêu mến.

-Nhân tượng dục: Thấy hình nam nữ dễ thương mà sanh lòng đắm trước.

Thế gian là giả huyễn, vô thường, vô ngã, sanh sanh diệt diệt. Khi nhân duyên hòa hợp thì vạn pháp sanh và khi nhân duyên tan rã thì vạn pháp diệt cho nên tuy vạn pháp sanh sanh diệt diệt, diệt diệt sanh sanh mà chúng ta vẫn luôn luôn tự tại trước sự sanh diệt, diệt sanh nầy. Nếu biết áp dụng huyền nghĩa của đoạn kinh nầy vào trong cuộc sống, con người sẽ không còn chấp Tướng tức là chấp vào hình sắc, âm thanh, ngôn ngữ, lời nói, văn tự…thì cuộc sống sẽ an vui tự tại, không còn ràng buộc khổ đau. Nếu không chấp vào hình tướng thì con người sẽ không còn quan trọng đến nhà sang, xe đẹp, áo lụa quần là, se sua chưng diện xa hoa…mà chỉ cần đứng đắn chỉnh tề, tâm tư thanh thoát và ung dung tự tại. Nếu không chấp âm thanh, lời nói, văn tự vì chúng là giả huyễn, là sinh diệt thì con người sẽ dững dưng trước lời khen tiếng chê và xem những tiếng thị phi như gió thoảng ngoài tai mà hướng tâm thanh tịnh để thấy rằng:”Nhất thế sắc giai thị Phật sắc, nhất thế thanh giai thị Phật thanh” nghĩa là nếu có tâm thanh tịnh thì tất cả hình tướng đều là hình tướng Phật và tất cả âm thanh đều là âm thanh Phật.

Thất tình lục dục ví như những cục nam châm lúc nào cũng muốn hút con người vào trong quỷ đạo đam mê tham đắm sắc dục mà không có lối thoát. Bây giờ có Tỉnh thức Chánh niệm thì tâm liền bừng sáng nên sống với tánh giác thanh tịnh của mình. Một khi tâm đã thanh tịnh thì cũng cái thế giới mà người đời gọi là “thất tình lục dục” đó, nhưng đối với ta thì bình yên thanh thản, không còn cái gì quyến rũ nữa.

Những mong muốn tìm cầu được thỏa mãn là vị ngọt, thích một thứ âm thanh, một loại nhạc nào đó mà nghe được nó là thỏa mãn, sự thỏa mãn đó chính là vị ngọt của dục lạc, là cái đã đáp ứng được cho lòng ham muốn, làm cho người ta cảm thấy hạnh phúc khi vừa mới đạt được. Bản tính của dục lạc là không bao giờ được thỏa mãn. Từ ham muốn này đến ham muốn khác nên con người không bao giờ dừng lại ở cái gọi là hạnh phúc. Vì khi sự khao khát mong muốn vừa mới đạt được, vừa mới chớm thấy hạnh phúc, con người lại thấy tham muốn cái khác, cái cao hơn và cao hơn nữa. Chưa bao giờ lòng dục, lòng tham về dục lạc có một điểm dừng vì vậy mà tạo nên một trạng thái bức bách, khát khao không bao giờ được bình yên. Nói thế thì dục lạc chỉ là cái vui tạm bợ, nhất thời và thường đưa đẩy chúng sinh lún sâu vào vòng sinh tử triền miên. Chính Đức Phật cũng thừa nhận rằng dục lạc là một sự thật có mặt ở thế gian, dục lạc ấy cũng đem đến hạnh phúc, đem đến sự khả ái, khả lạc, sự thỏa mãn cho con người nghĩa là Ngài cũng thừa nhận niềm vui của dục, công nhận nó có vị ngọt, làm quyến rũ con người. Nói khác đi, Ngài vẫn thấy rằng sắc đẹp, tiếng hay, mùi thơm, vị ngon, xúc êm dịu có vị ngọt làm say đắm lòng người. Nhưng đó chỉ là một khía cạnh bên ngoài, còn khía cánh tâm lý sâu xa hơn bên trong là bất cứ hiện tượng dục lạc nào cũng đều dẫn đến khổ đau. Cho dù bạn có ham thích bất cứ thứ gì trên thế gian này thì sự đam mê này sẽ thay đổi bởi vì bất cứ vật gì rồi cũng sẽ bị thời gian vô thường thay đổi, biến hoại. Muốn đạt được hạnh phúc, thỏa mãn dục lạc, con người phải ra sức tìm cầu, phải tạo dựng để gặt hái kết quả. Con người cần có nhà đẹp, xe tốt, nhiều tiền, danh vọng, ăn ngon, mặt đẹp . . . nên phải cố gắng làm lụng vất vã, chịu đủ sự khổ đau nhọc nhằn đến với bản thân như ốm đau bệnh tật, chịu đựng nắng gió, mưa lạnh và vô số chướng ngại khác để đạt được mục tiêu, có khi còn phương hại đến cả tính mạng. Vì lý do này hay lý do khác, con người không ngừng cố công tìm cầu nhằm thỏa mãn cái mà người ta gọi là “giá trị của cuộc sống”. Nhưng cuộc sống thì không đứng yên, giá trị cuộc sống mà con người quan niệm thay đổi từng giây, từng phút. Cái giá trí của ngày hôm qua thì hôm nay đã bị thay thế bằng một cái khác, giá trị hơn. Cuộc tìm cầu “giá trị của cuộc sống” cứ xoay quanh lẩn quẩn, xem ra không có lối thoát. Nhưng rồi con quỷ vô thường không tha cho một ai cả, những gì con người trân quý thì cũng không nắm giữ nó mãi. Con người sẽ khổ đau khi tài sản, hạnh phúc tan rã, cuộc sống gặp trắc trở rủi ro. Họ sẽ buồn khóc, than trời, trách đất và thái độ tiêu cực đó chỉ mang lại cho bản thân họ thêm khổ đau vướng mắc. Vì thế Đức Phật dạy rằng “Này các Tỳ kheo, nếu thiện nam tử ấy nỗ lực như vậy, tinh cần như vậy, tinh tấn như vậy mà tài sản ấy không đến tay mình, vị ấy than vãn, buồn phiền khóc than, đấm ngực mê man bất tĩnh: ‘ôi! sự nỗ lực của ta thật sự vô ích, sự tinh cần của ta thật sự không có kết quả’. Này các tỳ kheo, như vậy là sự nguy hiểm của các dục”.

25/07/2022

BUÔN BÁN PHÁT TÀI DO ĐÂU?

Lại nói đến mua bán. Chúng ta ở trong xã hội, cần phải có nghề nghiệp mua bán chính đáng. Phàm hễ những việc mua bán mà giết hại chúng sanh thì không thể phát tài.

Bạn có được những lợi nhuận này quyết không phải nhờ giết hại chúng sanh mà bạn mới phát tài. Tài vận của bạn là do đời trước bạn tu bố thí mà có. Phật giảng rất rõ ràng: Bạn tu “Tài bố thí” thì được Tài phú; Bạn tu “Pháp bố thí” thì được Thông minh trí huệ; Bạn tu “Vô úy bố thí” thì được Khỏe mạnh sống lâu”. Nếu như ở ngay đời này, nghề nghiệp của bạn là từ việc giết hại chúng sanh, tuy là hiện tiền bạn được phú quý, đời sống của bạn rất dư dả, trải qua được rất tốt. Thế nhưng bạn phải nên biết, tài vận này của bạn không phải do sát sanh mà có được, mà là do đời trước bạn đã tu tích. Không luận bạn từ nơi một nghề nghiệp nào bạn đều sẽ phát tài. Trong mạng không có “Tài”, thí dụ như nói bạn mở khách sạn, mở nhà hàng, tại vì sao người khác cũng mở khách sạn, mở nhà hàng nhưng không kiếm được tiền, bạn làm việc này thì kiếm được tiền? Từ ngay chỗ này chúng ta liền có thể phát hiện: Kiếm được tiền là trong mạng đã có, không luận là từ nơi một nghề nghiệp nào, bạn đều kiếm được tiền. Loai nghề nghiệp giết hại chúng sanh, phước đời trước của bạn hưởng hết rồi, ác báo liền hiện tiền!

Chúng ta hãy bình lặng tư duy tỉ mỉ mà quan sát liền biết được hiện tượng này. Cho nên chúng ta hành nghề mua bán thì phải chọn lựa, nhất định không làm những nghề nghiệp giết hại chúng sanh. Loại nghề nghiệp này chắc chắn bất lợi đối với chính mình. Lợi nhuận tuy có được trước mắt, quyết định không phải do vì nghề nghiệp này mà có được. Loại nghề nghiệp này quả báo về sau phải nhận lấy, chúng ta phải giác ngộ,...

NAM MÔ A DI ĐÀ PHẬT!

(Hòa thượng Tịnh Không giảng “Thái Thượng cảm ứng Thiên” tập 51)

https://ph.tinhtong.vn/Home/Docs

21/07/2022

KHUYẾT ĐIỂM LỚN NHẤT CỦA CHÚNG TA LÀ HAY THẤY LỖI NGƯỜI KHÁC, HAY THẤY KHUYẾT ĐIỂM CỦA NGƯỜI KHÁC. NGƯỜI TA KHÔNG CÓ CŨNG ĐEM NGHĨ RA THÀNH CÓ. ĐÂY CHÍNH LÀ ĐANG TẠO NGHIỆP, NGƯỜI NHƯ VẬY NIỆM PHẬT LÀM SAO CÓ THỂ VÃNG SANH!

Khuyết điểm lớn nhất của chúng ta ngày nay là ngày ngày xem thấy lỗi lầm của người khác, ngày ngày thấy khuyết điểm của người, người khác không có cũng đem họ nghĩ ra thành có.Oan uổng cho người! Đây là chính mình đang tạo nghiệp.Người như vậy niệm Phật làm sao có thể vãng sanh?Đương nhiên là không thể vãng sanh.

Cho nên lão cư sĩ Lý Bỉnh Nam nói: "Đáng đọa lạc như thế nào vẫn phải đọa lạc như thế đó, đáng luân hồi như thế nào thì vẫn phải luân hồi như thế đó".

Cho nên, niệm Phật có đọa địa ngục, có đọa ngạ quỷ, có đọa súc sanh. Chúng ta phải hiểu được những đạo lý này, hiểu rõ chân tướng sự thật, phải nên tu học thế nào. Nghiệp chướng của chính chúng ta, nghiệp chướng lớn nhất như vừa rồi mới nói là tự tư tự lợi.

Trong tự tư tự lợi, nghiêm trọng nhất là tâm tham.Từ trong tâm tham, nếu tham được rồi thì liền bỏn xẻn, còn tham không được thì liền sanh sân hận, đố kỵ.

Do bởi đố kỵ, sân hận nên tạo tác vô lượng vô biên tội nghiệp.

Đã tạo tác tội nghiệp thì không thể không có quả báo.

Thế xuất thế gian chân tướng nói rõ ra rồi, chẳng qua là nhân duyên quả báo mà thôi, cho nên nhà Phật thường nói: "Vạn pháp giai không, nhân quả bất không". Nhân quả vì sao bất không? Nhân quả chuyển biến bất không. Chuyển biến này là sát na đang chuyển biến, mỗi niệm không trụ.

Nhân quả tiếp nối bất không, nhân quả tuần hoàn bất không. Đối với những sự thật này, Phật hiểu rõ được rất thấu triệt, rất rõ ràng.

Ngài khuyên chúng ta tu thiện, khuyên chúng ta đoạn ác, vậy thì chúng ta niệm Phật phát nguyện cầu sanh Tịnh Độ, khi vừa mở đầu Kinh này, Phật liền dạy bảo chúng ta phương pháp tu hành căn bản, chúng ta có làm được hay không?

"Khéo giữ khẩu nghiệp, không nói lỗi người".

Chúng ta niệm Phật cầu sanh Tịnh Độ, mà ngày ngày còn nói lỗi của người khác, tương lai bạn sẽ vãng sanh đến nơi nào vậy? Vãng sanh đến địa ngục cắt lưỡi, chắc chắn không phải Thế giới Cực Lạc. Ngày ngày khiêu khích phải quấy, quả báo là ở địa ngục núi đao, địa ngục vạc dầu, làm gì có thể vãng sanh?

✍🏻 Cung Kính Trích Lục Tự Các Bài Pháp Của Hoà Thượng Tịnh Không.

20/07/2022

PHÁ THAI CHÍNH LÀ SÁT NHÂN, TỘI ẤY NẶNG LẮM!

“Họa phước không có cửa, chỉ do con người tự chuốc lấy”. Không ai cai quản quý vị, mà do chính quý vị tự mình cảm lấy quả báo, thiện nhân, thiện quả, ác nhân, ác báo, nhân duyên quả báo chẳng sai sót mảy may, bất luận kẻ nào trong một đời đều chẳng thể tránh khỏi!

Trong xã hội hiện thời, quan hệ nam nữ rất hỗn loạn, mỗi ngày có bao nhiêu kẻ phá thai? Phá thai là sát nhân. Luật nhân quả thường cảnh tỉnh chúng ta, đó là chuyện thật! Thiếu mạng phải đền mạng, thiếu nợ phải đền tiền.

Đức Phật dạy cha con có bốn thứ duyên; chẳng có duyên, quý vị sẽ chẳng trở thành cha con, sẽ chẳng trở thành người một nhà. Trong bốn thứ duyên ấy, thứ nhất là báo ân. Đứa con này ngoan ngoãn, dễ dạy, hiếu tử hiền tôn là nó đến báo ân. Trong đời quá khứ, quý vị có ân đối với nó. Loại thứ hai là báo oán, kiếp trước có hiềm khích, có oán hận, kẻ ấy đến báo cừu, lớn lên sẽ khiến cho quý vị tan cửa, nát nhà. Loại thứ ba là đòi nợ, đòi xong bèn ra đi. Loại thứ tư là trả nợ. Chẳng có những duyên ấy, sẽ không trở thành người một nhà. Trong kinh, đức Phật đã dạy rõ chuyện này, người một nhà có quan hệ gì.

Vì thế, gia đình phải có đạo, phải có quy củ. Nếu chẳng có đạo, chẳng có quy củ, gia đình ấy bèn rối loạn. Phá thai đáng sợ lắm! Tôi nghe một đồng tu kể, không phải là người ấy, mà là một người khác. Người ấy có một người bạn dường như đã phá thai hơn hai mươi lượt. Có người thông linh thấy theo sau cô ta là một bầy tiểu quỷ; vì thế, bản thân cô ta khổ chẳng thể nói nổi, thân thể hết sức tệ, bệnh tật rất nhiều. Bệnh tật là gì vậy? Bệnh tật là do oán thân trái chủ gây rối cô ta. Do vậy, người hiểu nhân quả quyết định chẳng dám làm chuyện này, vì sao? Tương lai phải đền mạng! Quý vị đời này giết một người, đời sau phải đền mạng cho kẻ ấy. Quý vị giết hại [hơn] hai mươi người, phải đền hơn hai mươi cái mạng! Chẳng phải là giỡn chơi đâu nhé! Vì thế, chuyện sát hại tánh mạng há có nên làm?

Háo sắc, phá thai chính là sát nhân, tội ấy nặng lắm! Không chỉ là bại hoại đức hạnh, con người hiện thời chẳng nói đến đạo đức, nhưng hiểu theo lẽ nhân quả thì phải đền mạng, quý vị có dám làm hay không? Đó là bệnh. Chúng ta thấy chứng bệnh ấy, thân thể suy bại, đau khổ khôn kham, nhưng chính cô ta chẳng biết nguyên nhân, người mắt sáng thấy rõ ràng, rành rẽ.

✍🏻Trích: Tịnh Độ Đại Kinh Giải Diễn Nghĩa - Giảng Kinh Vô Lượng Thọ Lần Thứ 11
Tập 124
Chủ giảng: Lão pháp sư Tịnh Không
Chuyển ngữ: Bửu Quang Tự đệ tử Như Hòa
Giảo duyệt: Huệ Trang và Đức Phong

12/07/2022

TƯƠNG LAI NHỮNG GIỌT NƯỚC CUỐI CÙNG CỦA TRÁI ĐẤT LÀ GIỌT NƯỚC MẮT CỦA CON NGƯỜI...

Chúng ta rửa mặt, bao gồm tắm rửa cũng không thể sử dụng nhiều nước, đây là tích phước. Một người không thể không có phước báo, có phước báo, thì bạn tu hành mới thuận lợi, không có phước báo, thì bạn tu hành gặp chướng ngại trùng trùng.

Cho nên phước báo của chúng ta đều nên dùng giúp đỡ cho đường tu của chúng ta, chính mình càng tích phước, càng tiết kiệm càng tốt. Hiện nay chúng ta cũng biết tài nguyên nước rất thiếu thốn, khí hậu toàn cầu đang nóng lên, nguồn nước ngọt càng ngày càng khan hiếm, tương lai sẽ càng ngày càng ít đi. Nên có lần các nhà khoa học đã nói một câu, thực sự làm chấn động mọi người, nói là : tương lai những giọt nước cuối cùng của trái đất là giọt nước mắt của con người.

Tại sao vậy ?

Tất cả khô cạn rồi, chỉ có nước mắt của bạn là nước thôi. Nên bạn thấy được như vậy thì cần phải quý tiếc nước, chúng ta tắm rửa không thể sử dụng nhiều nước.

Như trong đạo tràng này của chúng ta, vì đông người nên điều kiện không bằng ở nhà của các bạn, tôi nghe nói có một đồng tu trong số những bạn nhỏ, là con trai của Bộ trưởng, có thể đời sống ở nhà đều rất là sung túc, đầy đủ, đến tại đây rất khó thích nghi. Nhưng đã đến đây rồi, thì bạn phải nỗ lực để theo tiêu chuẩn của người tu, nếu không thì bạn cần chi đến đây? Bạn muốn thoải mái hơn, thì bạn về nhà, cần chi đến nơi này?

Chúng ta đây còn có hạn chế số lượng, bạn nhường vị trí cho người khác thì tốt. Bạn đã đến thì phải tu hành, tức là lấy khổ làm thầy, bỏ đi những tập khí không tốt của mình, tập khí ham muốn hưởng thụ, không tích phước, lãng phí, đem chúng tiêu trừ đi, như vậy liền đạt hiệu quả. Thật sự cổ Đại đức, các Ngài tắm rửa, mỗi ngày dùng hạn định là 8 ly nước, rửa mặt, đánh răng, tắm rửa, tổng tất cả không quá lượng nước đó. Giặt y phục cũng dùng nước đó, nước tắm xong thì dùng giặt quần áo, đó là tiếc nước.

Ngoài tiết kiệm nước ra, những thứ khác cũng đều tiết kiệm, vì vật phẩm của thường trụ có được không dễ dàng, dựa vào tín chúng cúng dường, nếu bạn lãng phí quá mức, thì sao bạn đủ khả năng chịu được?

Cổ Đại đức nói: “tam tâm chưa thành, giọt nước khó tiêu”, tam tâm đó là tâm quá khứ, tâm hiện tại, tâm tương lai. Chưa thành tức là bạn không có khai ngộ, thì uống nước đều khó tiêu hóa,

Vì sao vậy ?

Bởi vì tương lai bạn phải trả nợ “đời này không liễu đạo, mang lông đội sừng trả”. Người tu đạo có tâm cảnh giác cao như vậy, thì không thể thành công ư?

Cho nên nơi nơi đều tích phước, thì đó là tu hành, như điện, vật dụng, thức ăn của thường trụ, chúng ta đều không được lãng phí. Như chúng ta ăn, mỗi ngày thọ trai xong, đem tất cả thức ăn trong bát ăn sạch hết, không thể để lại hạt cơm, cơm đổ trên bàn, thậm chí trên đất, đều phải lượm lên ăn hết.

Những đồng tu hành đường của chúng ta rất vất vả, lúc đem cơm, thức ăn cho người, không cẩn thận làm rơi ít xuống đất, thì họ liền lượm lên để ăn, điều này rất đáng được tán thán! Đó đều là để tích phước, tiết kiệm, tiết chế để dưỡng đức.

✍🏻Cung Kính Trích Lục Từ Các Bài Pháp Của Hoà Thượng Tịnh Không.

Address

83 Bắc Hải, Phường 15, Quận 10
Hcm

Telephone

0919399093

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cockapoo posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The Business

Send a message to Cockapoo:

Share

Category