02/04/2018
< Góc Anh Long > (Part cuối)
Ngoại truyện : CHÓ NGU
Chó nhà tôi là chó cảnh, loại chó mà 1 ngày chúng đòi ăn hết 50 nghìn tiền thịt bò + hốc 1 quả trứng vịt lộn mỗi sáng và 2 tháng cho đi spa tỉa lông mài móng 1 lần.
Nhưng nhà tôi nuôi nó theo kiểu chó ta, cả nhà ăn cơm xong còn lại gì thì nó ăn nấy.
Ngày ấy tôi chuộc đc nó ở trên Hồng Mai. Lúc nhìn thấy nó mà tôi cứ ngỡ đó là anh Long nghiện trong hình hài con chó vậy. Nó bé hom hem, lông dính đầy bùn đất, 4 chân lều nghều, da bụng dính vào da lưng, mõm nhọn hoắt, màu lông nó loang lổ lốm đốm trông như lang ben hắc lào, nhìn cũng không đến nỗi nào nhưng để mà tổng thể lên một con chó thì xấu vãi l*n.
Nhưng đ*o hiểu sao ma xui quỷ khiến thế nào mà tôi lại nhận mình là chủ con chó rồi móc túi ra 500 nghìn - số tiền mà tôi có thể dùng để giúp đỡ gia đình, mua cho cha già cái áo, mua cho mẹ hiền đôi dép, mua cho em gái sách vở giấy bút hoặc đem đi từ thiện giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh - để chuộc con chó ghẻ.
Chiều hôm ấy tôi ôm nó về, bố tôi nhìn tôi với ánh mắt đ*o thể kinh tởm hơn, như nhìn thấy chó tha băng vệ sinh về nhà vậy. Mẹ tôi thốt lên 1 tiếng :
" Ối dổ ôi !!!? Đ** m* thằng dở hơi này mày tha cái con đ*o gì về thế này ???".
Tôi nói đó là con chó cảnh nhưng mẹ tôi cứ bảo rằng đó là con quái thai.
Rồi tôi ngồi tắm rửa cho nó, từng lớp đất từng lớp bụi bẩn trôi xuống dần dần. Mỗi một lớp đất bụi trôi xuống là tôi lại thấy rõ hình hài của con chó hơn, đ** m* nó xấu kinh dị !!! Đ*o gì lắm nữa chó củ đ*t gì thế này không biết ????
Càng tắm sạch nó lại càng xấu mới nẫu chứ.
Tắm xong tôi sấy khô lông cho nó, ok mẹ tôi nói đúng. Nó giống con quái thai hơn là con chó!
Tôi chụp ảnh lại mang đi hỏi thì nhận đc câu trả lời con này là dòng chó săn gì gì đấy, nói chung là giống chó Tây, để nuôi làm cảnh. Tôi bấm bụng nghĩ chắc nó còn bé và đang bị đói ăn nên mới thế, có khi chăm nó 1 thời gian rồi nó lớn mọc đủ lông phát triển đủ to thì sẽ đẹp hơn.
Thời gian trôi đi, càng lớn nó càng xấu !
Lúc này nó đã to nặng khoảng 5 6 cân. Tôi chịu thua và chấp nhận là nó đ*o thể đẹp lên đc nữa, thế nên tôi tự an ủi mình là bọn chó xấu thì thường lại hay rất khôn.
Vâng ! Khốn nạn thân tôi, chó nhà tôi không những xấu mà nó còn ngu.
Tôi gọi nó là Lọ. Lọ trong "Quái thai quái lọ", chứ đ*o phải "Lọ Lem".
Nó nhìn cái đ*o gì cũng sủa.
Xe máy đi qua nhà nó sủa, chim bay trên trời nó sủa, chuông điện thoại kêu nó cũng sủa.
Nhưng có hôm nhà tôi bị dắt mất cái xe đạp, thì đ*o thấy mặt mũi con chó đâu. Và tuyệt nhiên đêm hôm ấy cũng đ*o có lấy 1 tiếng sủa.
Lần nọ tôi dắt nó ra công viên, đang đi thì nó chạy đến chỗ mấy con chó đang đứng ở đấy. Thế là có con chó Pug nhảy vào cắn nó, nó kêu oăng oẳng xong vật lộn cắn sủa ầm ĩ với con Pug. Con Pug bé bằng nắm tay, con Lọ to như hà mã, nhưng vật lộn mãi mà đ*o đánh lại được nó. Xong 2 con vật nhau gấu gấu oẳng oẳng kiểu l*n gì mà con Lọ cắn con mẹ vào chân mình 🙂 vâng tôi bị cắn bởi chính con chó của mình các bạn ạ hê hê đen.
Dường như cắn tôi vẫn chưa đủ, thứ chó xấu người xấu cả nết đ*o thể giáo dục ấy còn cắn mất của tôi 2 đôi giày. 1 đôi tôi mua trên Hàng Bông 1 đôi tôi phải oder. Các bạn biết đấy, đồ oder có nghĩa bạn đặt hôm nay thì phải đến khi con bạn đi lấy vợ rồi cháu bạn đi học đại học thì giày mới về đến nơi, ấy thế mà con khốn nạn nó nỡ cắn của tôi đ** m*.
Hôm nó cắn đôi đầu tiên, tôi cầm chính cái đôi giày bị nó cắn nát để vả vào cái mõm chó ngu của nó rồi tôi buộc m* vào cổ nó lủng lẳng, cho nó nhớ mà lần sau cạch mặt tôi ra.
Nhưng nó ngu nên đ*o biết sợ. Lần sau cắn tiếp tôi xúc c*t mèo đổ c** m* vào bát cơm của nó luôn đ** c** m* !!
Sau không cắn giày nữa thì nó chuyển sang bắt chuột.
1 thời gian nhà tôi thối um vì con l*n Lọ cắn chết chuột rồi tha đi giấu khắp nhà.
Đợt đấy tôi với con Vá suốt ngày đánh nhau vì bị đổ oan là đánh rắm thối nhà. Mãi về sau mới biết thối là do chuột chết.
Có lần con Vá đang ngồi trên ghế thì thấy đít cộm cộm, thò tay xuống móc ra thì thấy nguyên cái đầu con chuột đang trợn mắt lên lườm đ** m* nó chứ cái loại l*n đội lốt chó, tự thổ chí kim nghìn năm văn hiến chưa thấy con chó nào ngu như con chó này ! Đ** m* ngu chưa đủ mà nó lại còn xấu nữa !
Và nó đ*o hề thân thiện.
Tôi hay sang nhà chị Quỳnh xin cơm thừa cho nó ăn, mỗi lần cho ăn tôi lại thủ thỉ với nó :
" Cơm của Quỳnh cho đấy ! Hốc xong rồi sang trông nhà cho Quỳnh nhé !".
Rồi 1 hôm chị Quỳnh sang nhà ngồi buôn với mẹ tôi, lúc chị sang thấy nó đang nằm, do bản tính thân thiện yêu động vật tình thương mến thương chị mới sờ đầu nó 1 cái. Thế là thôi nó cắn cho phát đ** c** m* đ*o hiểu sao.
Chị Quỳnh mới chửi :
"A đ** m* con chó tao hay cho mày cơm mà mày lại cắn cả tao !".
Từ đấy tôi đ*o dám vác mặt l*n sang để xin cơm chị nữa. Vì ngại.
Hôm qua ngồi ở nhà lúc có cả con Lọ nằm đấy, tôi mới nói đùa với mẹ tôi :" Mẹ ơi bán con Lọ đi nhé, để con gọi người ta đến bán nó đi !".
Có lẽ lần này nó bắt đầu khôn hơn, nghe thấy thế sợ quá trốn mẹ đi mất cả ngày. Tôi vừa mừng vừa lo. Mừng vì tôi biết hoá ra nó cũng hiểu tiếng người chứ đ*o phải loại óc chó, lo vì sợ nó đi mẹ mất không tìm đc.
Tìm mãi tìm mãi đến tận trưa nay thì tôi thấy chị Quỳnh bảo là đi chợ thấy con Lọ đang bị xích ở bên ngõ Lệnh Cư vì cắn chết con mèo cảnh của nhà người ta 🙂
Tôi phải sang chuộc nó về, đền mất 7 triệu con mèo.
Đ** m* có khi lần này tôi bán nó thật...
--- END ---
Credit : Nhà Trong Ngõ
Shared by BEATVN
___________________
Đây hẳn là câu chuyện về một chú chó ngu gặp được anh chủ siêu tốt bụng. Dù đã định buông bỏ bán chó, cơ mà sâu thẳm trong anh vẫn luôn bận tâm đến chú chó cũng như những chuyện mà chú chó gây ra. Chẳng mấy vui vẻ với chuyện chó nhà mình đem lại nhưng thiếu nó thì cuộc sống cũng như thiếu chút gia vị, chút cảm xúc nho nhỏ 🐶 🐶
Gửi bài viết của bạn đến page: http://bit.ly/petcfs6901