11/01/2026
“Lúc đói thì bánh mì là quý,no rồi lại thấy hoa Hồng thơm”
Thế gian này,vốn dĩ chẳng có thứ gì là “quan trọng nhất “chỉ có thứ “”đang cần nhất “mà thôi. Lúc nghèo,tiền là quan trọng nhất.
Lúc cô đơn,tình cảm là điều đáng quý nhất.
Khát rồi mới thấy quý giọt nước.
Đói rồi ,mới hiểu bữa cơm là hạnh phúc.
Mệt rồi,mới nhận ra nghĩ ngơi là cần thiết.
Bệnh rồi,mới thấy sức khỏe là tất cả.
Cuộc đời là vô thường,hãy trân trọng bát canh trước mặt,đừng ép mình sống quá mệt mỏi.
Đừng vì những ước vọng viễn vông mà khiến thân tâm kiệt quệ.
Đừng mãi chạy theo những điều xa xôi mà quên đi niềm vui bé nhỏ quanh mình.
Biết đủ-mới có thể thực sự vui sống.
Chúng ta ai cũng từng tự hỏi:”cả đời này,rốt cuộc điều gì mới là quan trọng nhất?” Nhưng câu hỏi ấy,không có một đáp án chung.
Ngàn người ngàn cảnh-mỗi người một câu trả lời.
Có người thiếu tiền,có người thiếu yêu thương.
Người nghèo cầu giàu sang.
Người giàu lại mong thụ hưởng tinh thần.
Thiếu gì-thì điều đó là quan trọng nhất.
Có rồi-lại thấy không đáng giá.
Thứ bạn nâng như báu vật,người khác có khi chẳng thèm để mắt.
Thứ bạn bỏ đi không tiếc,người khác lại đang khát khao có được.
Nhân gian không phải cõi lành. Dường như ai cũng đang lo âu,mà cũng chẳng ai biết phải làm gì là một chuỗi những ham muốn.được thỏa mãn,thì thấy trống rỗng. Không thỏa mãn thì thấy đau khổ.
Tựa như chiếc đồng hồ quả lắc,cứ lắc lư giữa hai đầu:trống rỗng và khổ đau.
Ham muốn là nguồn gốc của phiền não.
Chạy theo tiền bạc,địa vị,nhà cao cửa rộng,danh tiếng,sắc dục.
Không đạt được-thì buồn bực,lo lắng,khổ sở.
Đạt được rồi-lại nãy sinh ham muốn mới.
Cuối cùng,vẫn chẵng thể thực sự hạnh phúc.